An Binh Hanh Phuc - Phuc Am Doi Doi

Trang Chu - Home

English

Resolution of PHM

History of PHM

JAM'S Interview

Health (English)

God Said No

Bài Giảng - Sermon Media

Truyền Thanh - Radio

Truyền H́nh - TV

Bài Giảng Sermons Youtube

Thánh Nhạc - Music

Thanh Vien - Members

Cảnh Báo - Warning

Thánh Kinh - Bible

Doc - Read

So Sánh - Comparison

Quan Trọng - Importance

Đời Sống - Your Life

Trả Lời Thắc Mắc - Q & A

Chúa Giê-su Là Ai?

Đại Học - College

Học Kinh Thánh 1

* 01 Đời Sống Trống Vắng

* 02 Con Đường Giải Thoát

* 03 Chân Lư Là Ǵ?

* 04 Cách T́m Chân Lư

* 05 Đức Tin & Hành Động

* 06 T́m Đấng Tôn Thờ

* 07 Con Người Thật Sự

* 08 Người Bạn Muôn Đời

* 09 Kẻ Thù Thật Sự

* 10 Đi T́m Năng Quyền

* 11 Thông Giao Với Chúa

* 12 Tâm Hồn Đổi Mới

* 13 Quyền Năng Để Sống

* 14 Ẩm Thực Bổ Dưỡng

* 15 Cách Sống Lành Mạnh

* 16 Đời Sống Vui Thoả

* 17 Con Người Tao Nhă

* 18 Gia Đ́nh Hạnh Phúc

Học Kinh Thánh 2

* 19 Ḷng Trung Trọn Vẹn

* 20 Dấu Hiệu Nên Tránh

* 21 Dấu Ấn B́nh An

* 22 Phương Pháp Yên Nghỉ

* 23 Không Ai Tránh Khỏi

* 24 Sự Lừa Dối Vĩ Đại

* 25 Đạo Nào Cũng Tốt

* 26 Hội Thánh Thật

* 27 Tổ Chức Hội Thánh

* 28 Gầy Dựng Hội Thánh

* 29 Nhân Chứng Trung Tín

* 30 Phân Biệt Thật Giả

* 31 Chướng Ngại Tâm Linh

* 32 Thời Gian Cấp Bách

* 33 Cuộc Hội Ngộ Ly Kỳ

* 34 Quê Hương Thật Sự

* 35 Nghi Lễ Báp Têm

* 36 Tăng Trưởng Tâm Linh

* 37 Giữ Cả Hai Ngày

Đời Sống -Everyday Life

Bí Mật Sống Khoẻ

Sức Khoẻ Của Bạn

Tư Tưởng Suy Gẫm

Sống Khôn - Wise Living

B́nh An Cho Người

Đời Sống Biết Ơn

Quyết Định Năm Mới

Hôn Nhân Bền Vững

Hôn Nhân Theo Ư Chúa

Gia Đ́nh Đầm Ấm

Gia Đ́nh

Thói Quen Hạnh Phúc

Điều Chỉnh Đời Ḿnh

Thần Học - Theology

Đấng Tạo Hóa -The Creator

Một Sự Khởi Đầu-Beginning

Ban Đầu Chúa Dựng Nên

Bảy Ngày Tạo Thế

Chúa T́nh Yêu -Loving God

Sự Cứu Rỗi

Sự Sống Đời Đời

Sự Thờ Phượng Thật

Phúc Âm Đời Đời

Nô Lệ V́ Không Có Lẽ Thật

Miễn Chân Thật Là Đủ?

60 Dữ Kiện Sabat

Ai Dời Ngày Thánh?

Thắc Mắc Về Sabat

Ánh Sáng & Chân Lư

Phục Sinh & Sabát

Chủ Nhật & Kinh Thánh

Thật & Giả

Thắc Mắc Về Ngày Sa-bát

Hội Thánh & Chánh Trị

Vâng Phục Chính Quyền

Hội Thánh - Church US

28 Tín Điều - 28 Beliefs

Sinh Hoạt Hội Thánh

Loma Linda Church

Orange County Church

San Diego Church

Tư Gia - Housechurch VN

Tôn Chỉ-Guiding Principle

Nguyên Tắc Hoạt Động

H́nh Ảnh - Pictures

Nhạc Tư Gia - Music

Cứu Trợ - Humanitarian

Lănh Đạo - Leadership

Bài Thi - Final Test

Tài Liệu - Publications

Thông Tin - News

Megavoice-Máy Năng Lượng

Giới Thiệu - ABout Us

Sứ Mạng -Mission

Mục Tiêu-Goal

Tổ Chức-Organization

Lịch Sử-History

Ủy Thác-Commission

Liên Lạc - Contact

Peace & Happiness - Everlasting Gospel Ministry



60 Dữ Kiện Về
Ngày Thứ Bảy Sabát


MS Dương Quốc Tùng Biên Soạn

(copyright Peace & Happiness Ministry
Allrights Reserved)



Thượng Đế Toàn Năng ban cho dân sự Ngài luật pháp 10 điều răn như là một giao ước hầu họ tiếp tục sống trong đường lối của Ngài và tiếp tục làm dân sự của Ngài.

Giáo hội La mă đă hủy bỏ đi điều răn thứ hai là điều dạy dân sự của Chúa chớ làm và chớ thờ lạy h́nh tượng. Giáo hội cũng thay đổi điều răn thứ tư bằng cách dùng ngày chủ nhật của tuần lễ thay thế cho ngày thứ bảy Sa-bát là ngày Thượng Đế Toàn Năng đă ban phước, đặt làm ngày thánh và yên nghỉ để kỷ niệm công cuộc tạo thế.

Các Giáo hội Tin Lành cải cách ra từ Giáo Hội La mă, kêu gọi con người quay trở về với Kinh-thánh là Lời của Đức Chúa Trời. Họ phục hồi lại điều răn thứ hai. Nhưng họ vẫn tiếp tục noi theo dấu chân của Giáo hội La mă trong điều răn thứ tư.

Trong Lời tiên tri Khải Huyền 12:17 cho biết rằng ngày cuối cùng sẽ có một dân sót của Chúa là những người giữ các điều răn của Đức Chúa Trời và có lời chứng của Đức Chúa Giê-su (Đọc thêm Khải Huyền 14:12; Êsai 8:19,20).  Những người dân sót hay hội thánh c̣n sót lại nầy sẽ gởi thông điệp kêu gọi nhân loại và dân sự của Chúa hăy hoàn toàn quay trở về với Thượng Đế và Lời của Ngài.

Chúng ta hăy tiếp tục công cuộc cải cách bằng cách phục hồi lại điều răn thứ tư là điều dạy chúng ta giữ ngày thứ bảy của tuần lễ, tức ngày Sa-bát thánh, là dấu hiệu của Thượng Đế Toàn Năng cho dân sự của Ngài.

Thượng Đế Toàn Năng kêu gọi dân sự c̣n sót lại của Ngài trong thời kỳ cuối cùng hăy nhịn nhục mà giữ các điều răn của Đức Chúa Trời và giữ ḷng tin Đức Chúa Giê-su (Khải-huyền 14:12).

Quyển sách nhỏ nầy nêu ra những dữ kiện tại sao dân sự của Chúa Toàn Năng nên giữ ngày thánh, tức ngày thứ bảy ngày Sa-bát hàng tuần. Kính mời quư vị nghiên cứu những dữ kiện sau:



1



Sau khi làm việc 6 ngày đầu tiên để tạo dựng nên thế giới chúng ta, Thượng Đế Toàn Năng là Đấng Tạo Hóa đă nghỉ ngơi trong ngày thứ bảy (Sáng-thế Kư 2:1-3).




2



Thượng Đế Toàn Năng ban phước cho ngày thứ bảy (Sáng-thế Kư 2:3).



3


Thượng Đế Toàn Năng lập ngày thứ bảy làm ngày thánh (Sáng-thế Kư 2:3; Xuất Ê-díp-tô Kư 20:11).




4



Thượng Đế đă đặt ngày thứ bảy làm ngày Sa-bát tại vườn Ê-đen (Sáng-thế Kư 2:1-3). Nếu giữ ngày thứ bảy Sa-bát không quan trọng, th́ Thượng Đế Toàn Năng đang làm một công việc không quan trọng hay sao?





5


Ngày thứ bảy Sa-bát được lập nên trước khi con người phạm tội; cho nên đây không phải là h́nh bóng chỉ về sự hy sinh cuủa Đức Chúa Giê-su trong tương lai. Những người sống trong thế giới vô tội và trọn vẹn mà c̣n cần ngày Sa-bát, huống chi chúng ta đang sống trong thế giới tội lỗi hôm nay? Hơn thế nữa, những người vô tội từ buổi sáng thế c̣n giữ ngày Sa-bát, th́ chúng ta ngày hôm nay đă được xưng công b́nh bởi huyết Chúa Giê-su, và trở thành dân của Đức Chúa Trời, cũng cần phải vâng phục và giữ ngày Sa-bát (Hê-bơ-rơ 4:9).




6



Đức Chúa Giê-su phán rằng, “v́ loài người mà lập nên ngày Sa-bát“ (Mác 2:27), tức là, v́ toàn thể nhân loại chứ không phải v́ người một số người nào, hay v́ một quốc gia nào.  Loài người c̣n tồn tại th́ ngày Sabát vẫn c̣n v́ nhu cầu của con người.





7



Thượng Đế Toàn Năng đă ban ngày Sa-bát cho A-đam là tổ phụ của loài người.



8


Qua A-đam, ngày Sa-bát được ban cho cả loài người, v́ A-đam đại diện cho toàn thể nhân loại (Công-vụ Các Sứ-đồ 17:26).



9


Đây không phải là ngày lễ của người Do-thái, v́ quốc gia Do-thái chỉ hiện diện trên thế giới nầy ít nhất là khoảng 2300 năm sau khi Chúa ban ngày Sa-bát.




10



Ngày Sa-bát là ngày kỷ niệm sự sáng thế (Xuất Ê-díp-tô Kư 20:11; 31:17). Mỗi khi chúng ta yên nghỉ trong ngày Sa-bát, chúng ta tưởng nhớ lại công cuộc sáng thế của Thượng Đế Toàn Năng.






11


Ngày thứ bảy Sa-bát là ngày nghỉ của Giê-hô-va Đức Chúa Trời, tức là Thượng Đế Toàn Năng, nghĩa là, ngày Sa-bát là ngày của Chúa, hay là Chúa Nhật (Xuất Ê-díp-tô Kư 20:10; Mác 2:28). Chúng ta phải cẩn thận kẻo phạm thượng khi cho rằng ngày thứ bảy Sa-bát hàng tuần là ngày lễ của người Do-thái, hay là khi chúng ta gọi một ngày khác trong tuần lễ là Chúa nhật.


Một số các giáo phái cải cách dùng Khải-huyền 1:10 để nói rằng ngày của Chúa là ngày thứ nhất của tuần lễ. Nếu chúng ta đọc lại cho kỹ Kinh-thánh th́ Khải-huyền 1:10 không nói rằng ngày thứ nhất của tuần lễ là ngày của Chúa, mà chỉ viết rằng, “nhằm ngày của Chúa...”  Trong Kinh Thánh Chúa chỉ có một ngày đó là ngày thứ bảy hay ngày Sa-bát.


12




Cũng giống như những điều răn khác trong 10 điều răn, ngày thứ bảy Sa-bát cũng là một phần trong những điều răn của Thượng Đế Toàn Năng ngay cả trước khi Chúa ban hành 10 điều răn trên núi Si-nai (Xuất Ê-díp-tô Kư 16:5, 26-29). Không phạm tội tà dâm đă có từ buổi sáng thế. Chúa chỉ tạo dựng nên một nam và một nữ (Ma-thi-ơ 19:4; Ma-la-chi 2:13-16). Không giết người đă có từ buổi sáng thế. Ca-in phạm tội khi giết em ḿnh (Sáng-thế Kư 4). Chính Áp-ra-ham đă có luật pháp của Chúa (Sáng-thế Kư 26:5)..







13



Rồi tại núi Si-nai Thượng Đế Toàn Năng viết luật-pháp của Ngài xuống trong 10 điều răn. Và điều răn về ngày Sa-bát làm trung tâm của luật pháp luân lư (10 điều răn) (Xuất Ê-díp-tô Kư 20:3-17). Điều răn nầy được viết dài nhất trong 10 điều răn. Chúng ta hăy tự hỏi tại sao Chúa lại đặt điều răn về ngày thứ bảy Sa-bát nằm chung với luật pháp luân lư như là: hăy thờ phượng Đấng Tạo Hóa của ngươi, hăy hiếu kính cha mẹ ngươi, ngươi chớ giết người, chớ tham lam, chớ nói dối ... Nếu 9 điều răn trong 10 điều luật về luân lư không thể thay đổi hay huỷ bỏ được, th́ tại sao chúng ta lại thay đổi hay huỷ bỏ điều răn thứ tư. C̣n những điều kia th́ sao?

Nếu lư luận rằng chúng ta đang sống trong thời kỳ ân điển cho nên không cần luật pháp nữa, th́ tại sao chúng ta lại vâng theo 8 hay 9 điều răn kia, và bỏ điều thứ tư? Lấy tiêu chuẩn ǵ để ta cho rằng vâng theo cả 10 điều răn là sống theo Cựu ước hay ở dưới luật pháp, c̣n vâng theo 8 hay 9 điều th́ đang sống dưới ân điển? Nếu điều răn thứ 4, tức là điều nói về ngày Sa-bát, là của người Do-thái, vậy th́ 9 điều kia là cuủa ai? (Chúng ta nên nhớ là dân Do-thái giữ cả 10 điều răn chứ không phải chỉ điều răn thứ 4 không). Kinh-thánh nói rằng, “người nào giữ trọn luật pháp, mà phạm một điều răn, th́ cũng đáng tội như đă phạm hết thảy.” (Gia-cơ 2:10). Dù sống dưới thời kỳ ân điển, chúng ta cũng phải làm vững bền luật pháp (Rô-ma 3:31).



14




Chính miệng Thượng Đế Toàn Năng đă phán dạy về ngày thứ bảy Sa-bát và những điều răn khác của bộ luật luân lư. Như vậy cả 10 điều răn là luật pháp cuủa Thượng-Đế Toàn Năng chứ không phải của một người nào. (Phục-truyền Luật-lệ Kư 4:12,13).

.




15



Chính ngón tay của Thượng Đế Toàn Năng đă viết xuống trên 2 bảg đá điều răn về ngày thứ bả Sa-bát cùng với những điều khác trong bộ luật luân lư cho nhân loại (Xuất Ê-díp-tô Kư 31:18; Phục-truyền Luật-lệ Kư 5:22; 9:10).





16



Luật luân lư 10 điều răn được đặt trong Ḥm Giao Ước thánh và ở trong nơi chí thánh của đền thờ (Phục-truyền Luật-lệ Kư 10:1-5; II Sử-kư 5:10). Trong khi các luật pháp của Môi-se được để bên ngoài Ḥm Giao-Ước (Phục-truyền Luật-lệ Kư 31: 24-26).




17



Thượng Đế không cho phép làm việc trong ngày Sa-bát, như là mùa gặt là lúc thời gian rất gấp rút cần phải làm liền (Xuất Ê-díp-tô Kư 34:21).








18



Chúa huỷ diệt người Do-thái trong sa-mạc Si-nai v́ họ đă làm ô uế ngày Sa-bát (Ê-xê-chi-ên 20:12,13; Xuất Ê-díp-tô Kư 31:12-14). Trong thời kỳ Cựu ước, không phaủi chỉ khi CỐ T̀NH phạm ngày Sa-bát mới bị h́nh phạt, nhưng phạm các tội trọng khác cũng bị h́nh phạt nặng nề (điển h́nh vài ví dụ như: bất hiếu, Phục-truyền Luật-lệ Kư 21:18-21, Lê-vi Kư 20:9; dụ dỗ dân chúng đặt ḷng tin vào trong một thần khác, Lê-vi Kư 20:26,27; phạm tội tà dâm, Lê-vi Kư 20:10; v.v...). Trong thời kỳ Tân-ước hay ân điển, chúng ta không bị h́nh phạt lập tức khi CỐ T̀NH phạm luật của Chúa. Nhưng đến ngày Chúa trở lại để đoán xét mọi sự, th́ Kinh-thánh cho biết rằng, “V́ nếu chúng ta đă nhận biết lẽ thật rồi, mà lại CỐ Ư phạm tội, th́ không c̣n có tế lễ chuộc tội nữa, nhưng chỉ có sự đợi chờ kinh khiếp về sự phán xét, và lửa hừng sẽ đốt cháy kẻ bội nghịch mà thôi” (Hê-bơ-rơ 10:26,27). Đức Chúa Giê-su phán, “lại nếu kẻ nào nghe lời ta mà không vâng giữ, ấy chẳng phải ta xét đoán kẻ đó; v́ ta đến chẳng để xét đoán thế gian, nhưng để cứu chuộc. Người nào bỏ ta ra và không nhận lănh lời ta, đă có kẻ xét đoán rồi; lời ta đă rao giảng, chính lời đó sẽ xét đoán họ nơi ngày sau cùng” (Giăng 12:47,48).




19



Ngày Sa-bát là dấu hiệu cuủa Thượng Đế Toàn Năng, là Đấng mà chúng ta nên thờ phượng và phải thờ phượng. Ngài là Đấng khác biệt với tất cả mọi thần, mọi giáo chủ khác mà loài người thờ phượng. “Giê-hô-va Đức Chúa Trời” có nghĩa là Đấng Chuủ Tể, là Thượng Đế Toàn Năng, là Đấng tạo dựng muôn loài vạn vật (Ê-xê-chi-ên 20:20).



20



Thượng Đế hứa rằng thành Giê-ru-sa-lem sẽ tồn tại măi măi nếu người Do-thái tiếp tục giữ ngày Sa-bát (Giê-rê-mi 17:24,25).



21



Ngài đă để cho họ bị nước Ba-by-lôn huỷ diệt và họ bị bắt làm phu tù tại Ba-by-lôn v́ họ đă không tuân giữ ngày Sa-bát (Nê-hê-mi 13:18).




22


Ngài đă huỷ diệt thành Giê-ru-sa-lem v́ dân chúng đă vi phạm ngày Sa-bát (Giê-rê-mi 17:27).




23


Thượng Đế Toàn Năng đă tuyên bố một ơn phước đặc biệt được đổ xuống trên dân ngoại khi họ quay trở về với Ngài và tuân giữ ngày Sa-bát (Ê-sai 56:6,7). Như vậy th́ chúng ta thấy rằng không phải chỉ có người Do-thái mới giữ ngày Sa-bát, mà Chúa mong ước rằng mọi dân trên thế giới sẽ tuân giữ ngày nầy.




24



Lời tiên tri trong đoạn Kinh-thánh nầy ám chỉ hoàn toàn cho hội thánh của Chúa trong thời Tân-ước (Ê-sai 56).



25


Thượng Đế Toàn Năng hứa ban phước cho những người tuân giữ ngày Sa-bát (Ê-sai 56:2).



26


Thượng Đế đ̣i hỏi chúng ta phải tôn trọng ngày Sa-bát (Ê-sai 58:13). Hăy cẩn thận khi chúng ta gọi ngày Sa-bát là “ngày của người Do-thái,” “là ngày nặng nề,” “là ngày của sự câu nệ luật pháp.”





27



Ngày Sa-bát thánh sẽ được phục hồi trong thời kỳ cuối cùng sau một thời gian con người đă huỷ bỏ nó (Ê-sai 58:12,13).



28


Tất cả các đấng tiên tri trong Kinh-thánh đều giữ ngày thứ bảy Sa-bát thánh.




29



Khi Đức Chúa Giê-su c̣n ở dưới trần thế nầy, Chúa giữ ngày thứ bảy Sa-bát cả cuộc đời cuủa Ngài (Lu-ca 4:16; Giăng 15:10). Như vậy là Ngài đă theo gương Đức Chúa Cha đă lập ra tại buổi sáng thế. Chúng ta noi theo gương của Đức Chúa Cha và Đức Chúa Con để giữ ngày thứ bảy làm ngày Sa-bát thánh mà lại là sai lầm sao? (I Giăng 2:3-6).




30



Ngày thứ bảy Sa-bát là ngày cuủa Chúa, hay là Chúa nhật (Khải huyền 1:10; Mác 2:28; Ê-sai 58:13; Xuất Ê-díp-tô Kư 20:10)




31



Thay v́ huỷ bỏ hay dời đổi ngày Sa-bát, Đức Chúa Giê-su dạy chúng ta cách giữ ngày Sa-bát cho đúng ư nghĩa (Ma-thi-ơ 12:1-13).



32



Đức Chúa Giê-su dạy rằng trong ngày Sa-bát, chúng ta chỉ nên làm những việc “có phép,” tức là, chỉ làm những việc được cho phép làm trong ngày Sa-bát (Ma-thi-ơ 12:12).










33



Các môn đồ của Chúa hỏi Ngài rằng, lúc nào thành Giê-ru-sa-lêm sẽ bị huỷ diệt, “và có điềm ǵ chỉ về sự Chúa đến và tận thế?” (Ma-thi-ơ 24:3).Sau khi đưa ra một loạt những dấu hiệu về những họan nạn sẽ xảy ra để báo trước về sự huỷ diệt của thành Giê-ru-sa-lem và ngày tận thế, Đức Chúa Giê-su mới dạy môn đồ của Ngài “hăy cầu nguyện cho các ngươi khỏi trốn tránh (chạy nạn) nhằm lúc mùa đông hay là ngày Sa-bát.” (Ma-thi-ơ 24:20).

Chúng ta t́m được ba điều dạy dỗ sau đây: 1) Ngay Sa-bát có liên quan đến ngày tận thế; 2) Chúa vẫn muốn môn đồ của Ngài tôn trọng ngày Sa-bát sau khi Ngài về trời (thành Giê-ru-sa-lem sụp đổ, và ngày tận thế xảy ra trong tương lai); 3) Chúa dạy cách giữ ngày Sa-bát. “Chạy nạn” là một điều cực chẳng đă chúng ta mới làm, thế mà, Chúa dạy hăy cầu nguyện để khỏi phải chạy nạn trong ngày Sa-bát. V́ ngày Sa-bát là ngày đem lại sự vui thích, mà chạy nạn không phải là một chuyện vui thích (Ê-sai 58:13,14).

Ngay trước khi Chúa về trời, tức là khoảng hơn 40 ngày sau, Chúa phán cùng môn đồ ḿnh rằng: “Hết cả quyền phép ở trên trời và dưới đất đă giao cho ta. Vậy, hăy đi dạy dỗ muôn dân, hăy nhân danh Đức Cha, Đức Con, và Đức Thánh Linh mà làm phép báp têm cho họ, và dạy họ giữ hết cả mọi điều mà ta đă truyền cho các ngươi....” (Ma-thi-ơ 28:18-20). Một trong những điều mà Chúa đă truyền cho môn đồ của Ngài là tôn trọng ngày Sa-bát.






34


Những người đàn bà đi theo Chúa trong nhóm các môn đồ cuủa Ngài, đă cẩn thận giữ ngày thứ bảy Sa-bát sau khi Chúa chết (Lu-ca 23:56).




35



Lu-ca dưới sự soi dẫn cuủa Đức Thánh Linh, viết sách Công-vụ Các Sứ-đồ vào khoảng năm 62 Tây-Lịch., tức là khoảng 28 năm sau khi Chúa đă phục sinh, vẫn c̣n gọi ngày thứ bảy là ngày Sa-bát (Công-vụ Các Sứ-đồ 13:14,27,44).



36


Những người ngoại quay trở về với Chúa cũng nhóm họp và thờ phượng trong ngày Sa-bát (Công-vụ Các Sứ-đồ 13:42-44).




37


Trong kỳ Hội-Nghị Giáo-Hội lần thứ nhất tại Giê-ru-sa-lem vào năm 49 A.D., trước sự hiện diện cuủa hàng ngàn tín hữu, Sứ-đồ Gia-cơ đă dùng danh từ “ngày Sa-bát” (Công-vụ Các Sứ-đồ 15:21).



38


Các tín hữu đầu tiên đă có thói quen nhóm cầu nguyện và thờ phượng trong ngày Sa-bát (Công-vụ Các Sứ-đồ 16:13).




39


Sứ Đồ Phao-lô có thói quen thờ phượng và giảng dạy tại nhà hội trong ngày Sa-bát (Công-vụ Các Sứ-đồ 17:2,3).


40




Chỉ trong sách Công-vụ Các Sứ-đồ, chúng ta cũng có thể tính ra rằng Phao-lô đă 84 lần thờ phượng trong ngày thứ baủy Sa-bát và tuân giữ ngày nầy (Công-vụ Các Sứ-đồ 13:14,44; 16:13; 17:2; 18:4,11).




41



Trong thời kỳ của hội-thánh đầu tiên chúng ta không hề thấy có sự tranh luận giữa Cơ-đốc nhân và những người Giu-đa về ngày thứ bảy Sa-bát. Điều nầy có thể chứng minh cho ta thấy rằng cả hai đều giữ ngày thứ bảy Sa-bát.





42



Nếu ta đọc Kinh-thánh cho cẩn thận, th́ người Giu-đa không bao giờ tố cáo Phao-lô về việc huỷ bỏ ngày Sa-bát. Làm sao họ tố cáo được khi Phao-lô cũng tôn trọng và giữ ngày Sa-bát như họ? Vấn đề tranh luận giữa Phao-lô và người Giu-đa là những người ngoại trở về tin Chúa có nên chịu phép cắt b́ theo luật lệ cuủa Môi-se chăng? (Ga-la-ti 6:12-16).



43


Chính bản thân cuủa Phao-lô, ông cũng đă tuyên bố rằng, “tôi chẳng từng làm đều dữ chi, hoặc nghịch cùng luật pháp người Giu-đa, hoặc nghịch cùng đền thờ, hay là nghịch cùng Sê-sa” (Công-vụ Các Sứ-đồ 25:8). Điều nầy chứng toủ rằng Phao-lô cũng giữ ngày thứ bảy Sa-bát như Kinh-thánh truyền dạy.









44



Có những lập luận dùng lời của Phao-lô được Chúa khải thị viết rằng, “người ta được xưng công b́nh, chẳng phải bởi các việc làm theo luật pháp đâu, bèn là cậy đức tin trong Đức Chúa Giê-su Christ” (Ga-la-ti 2:16), hay là “anh em hăy c̣n giữ ngày, tháng, mùa, năm ư!” (Ga-la-ti 4:10)..., để cho rằng việc giữ ngày thứ bảy Sa-bát không quan trọng. Nhưng nếu dùng như vậy th́ chúng ta cho rằng Phao-lô tự mâu thuẫn chính ông, và ông ta là một người đạo đức giả. V́ như ta đă thấy trong những phần trên, Phao-lô cũng giữ ngày Sa-bát, và chính ông cũng đă viết, “vậy th́ c̣n lại một ngày yên nghỉ (Sa-bát) cho dân của Đức Chúa Trời” (Hê-bơ-rơ 4:9). Như vậy trong hai đoạn Kinh-thánh trong Ga-la-ti trên Phao-lô không nói đến ngày thứ bảy Sa-bát hằng tuần, mà ông đang nói đến những ngày lễ, mùa lễ cuủa dân Giu-đa được chép lại trong Lê-vi Kư 23:4-44.

Ngoài ngày Sa-bát hàng tuần được thiết lập từ buổi sáng thế, dân Do-thái c̣n có thêm 7 ngày Sa-bát hàng năm. Đây gọi là những lễ Sa-bát gồm: ngày đầu và cuối của Lễ Bánh Không Men, Lễ Ngũ Tuần, Lễ Tiếng Kèn, Đại Lễ Chuộc Tội, ngày đầu và cuối của Lễ Bánh Trần Thiết (Tabernacles) (Lê-vi Kư 23:7,8,21,24,25,27,28,35,36).

Đây là những ngày Sa-bát Nghi-lễ –ceremonial Sabbaths – thuộc về hệ thống nghi lễ trong đền thờ của dân Do-thái trong thời Cựu-ước. Cả hệ thống nghi lễ nầy ám chỉ về sự hy sinh của Đấng Cứu Thế trên thập-tự giá. Những ngày Sa-bát nầy có thể rơi vào bất cứ ngày nào trong tuần lễ, không cần phải là thứ bảy, tuỳ theo lịch. Giống như Mồng Một tết của chúng ta có thể rơi vào bất cứ ngày nào trong tuần lễ.
 Những ngày lễ nầy chỉ về sự hy sinh của Đức Chúa Giê-su trong tương lai cho tội lỗi của con người. Khi Đức Chúa Giê-su đến thế gian Chúa đă làm ứng nghiệm những ư nghĩa cuủa các lễ nầy (vài ví dụ cho quư vị đọc và suy gẫm: Giăng 2:13; 4:45; 5:1; 7:2,14; 10:22; 11:55-57; 12:12; 13:1 ...) Những ngày lễ Sa-bát nầy được chấm dứt khi Đức Chúa Giê-su chết trên thập-tự giá (Cô-lô-se 2:16-17).







45


Cho nên khi Phao-lô được khải thị để viết rằng, “v́ vậy, chớ có ai đoán xét anh em về cuủa ăn uống, hoặc ngày lễ, hoặc ngày mặt trăng mới, hoặc các ngày Sa-bát, ấy đều chỉ là bóng của các việc sẽ tới, c̣n h́nh th́ ở trong Đấng Christ” (Cô-lô-se 2:16,17), Phao lô đang nói đến những lễ Sa-bát của dân Giu-đa, v́ những lễ Sa-bát nầy tượng trưng cho sự hy sinh cuủa Đức Chúa Giê-su trong tương lai. C̣n ngày thứ bảy Sa-bát thánh hàng tuần chỉ ngược về quá khứ, tức là, chỉ về công cuộc tạo thế, và cho ta biết rằng Thượng Đế Toàn Năng là Đấng Tạo Hóa. Nếu chúng ta tin rằng Thượng Đế Toàn Năng gồm có 3 ngôi như Kinh-thánh dạy bảo (Ma-thi-ơ 3:16,17; 28:19; Giăng 1:1-3; Phi-líp 2:5-11; Sáng-thế Kư 18:1,2; ...), Chúng ta cũng phải tin rằng Đức Chúa Giê-su là Đấng Tạo Hoá, như vậy chúng ta càng phải giữ ngày Sa-bát hơn nữa v́ ngày thứ baủy Sa-bát là dấu hiệu của Đấng Tạo Hoá, là ngày cuủa Ngài. (Xem thêm chương: Cô-lô-se 2:16 & Ngày Sa-bát)








46



Trong Tân-ước, ngày thứ bảy Sa-bát được nhắc đến 59 lần cả thảy. Tất cả những lần đó đều được nhắc đến một cách tôn trọng và dùng danh từ “Ngày Sa-bát” như trong Cựu ước đă dùng. Trong khi đó chỉ có bốn đoạn trong Tân-ước nói đến tiền phần mười hay thập phân là phần lợi tức phải hoàn lại cho Chúa (Ma-thi-ơ 23:23; Lu-ca 11:42; 18:12; Hê-bơ-rơ 7:2-9). Thế mà tất cả các giáo hội đều nhấn mạnh điều nầy và dạy cho tín hữu phải làm theo. Và cho dù trong Kinh-thánh chỉ nhắc đến Chúa trao ch́a khóa thiên đàng cho Phi-e-rơ có 1 lần (Ma-thi-ơ 16:18,19) (thật ra th́ Chúa trao cho tất cả 12 sứ-đồ chứ không phải chỉ cho Phi-e-rơ mà thôi), thế mà uy quyền của Toà thánh Vatican được xây dựng trên câu Kinh-thánh duy nhất nầy. Trong khi đó chúng ta thấy rằng dù cho ngày Sa-bát được nhắc đến tới 59 lần trong Tân-ước, nhưng người ta vẫn từ chối sự quan trọng của nó. Phải chăng con người chỉ tôn trọng Lời Chúa khi có ích cho quyền lợi của họ, và bất tuân khi không thuận lợi cho họ. “Ai trung tín trong việc rất nhỏ, cũng trung tín trong việc lớn; ai bất nghĩa trong việc rất nhỏ, cũng bất nghĩa trong việc lớn.” (Lu-ca 16:10).



47


Không hề có một chỗ nào trong Tân ước nói rằng ngày thứ bảy Sa-bát bị huyủ bỏ, thay đổi, hay không c̣n hiệu lực.




48



Thượng Đế Toàn Năng không bao giờ cho con người làm việc trong ngày đó. Dùng ngày thứ bảy Sa-bát cho lao động chỉ là hành động và ư của con người (Ê-xê-chi-ên 46:1,3; Xuất Ê-díp-tô Kư 20:8-11).




49


Không hề có một Cơ-đốc nhân nào trong thời kỳ Tân-ước, trước khi hoặc sau khi Chúa phục-sinh, làm những công việc thường ngày trong ngày thứ bảy Sa-bát. Nếu quí vị t́m được một ví dụ, chúng tôi sẽ chấm dứt sự nghi vấn nầy. Nếu những Cơ-đốc nhân buổi đầu tiên vâng theo lời Chúa, th́ tại sao những Cơ-đốc nhân chân thật trong thế giới hôm nay không thể làm như vậy?




50



Không hề có một câu nào trong Kinh-thánh cho rằng Thượng Đế Toàn Năng đă dời sự thánh khiết hay ơn phước của Ngài đă ban cho ngày thứ bảy Sa-bát qua một ngày khác.





51


Kể từ thuở ban đầu của thế giới, ngày Sa-bát được tuân giữ trong vườn Ê-đen, trong thời cuủa các tộc trưởng, trong thời dân Do-thái Cựu-ước, trong thời các đấng tiên tri, trong thời Đức Chúa Giê-su, trong thời các môn-đồ của Ngài, trong thời các hội thánh trung cổ c̣n vâng theo Lời Chúa như tại Ê-thi-ô-pi, trong thời của chúng ta qua những người yêu Chúa và sẵn sàng vâng theo Lời Ngài dù phải trả bất cứ giá nào, th́ ngày thứ bảy Sa-bát vẫn được tuân giữ và sẽ được tuân giữ cho đến đời đời trên trời mới và đất mới mà Chúa tái tạo trong tương lai (Ê-sai 66:22,23).







52



Ngày Sa-bát là một phần quan trọng trong luật pháp luân lư của Chúa, cả luật luân lư đều được Chúa phán ra bằng chính miệng Ngài và viết xuống bởi chính ngón tay của Ngài. Khi Đức Chúa Giê-su c̣n ở dưới thế gian, chính Ngài đă tuyên bố rơ ràng, “Các ngươi đừng tưởng ta đến đặng phá luật pháp hay là lời tiên tri; ta đến, không phải để phá, song để làm cho trọn” (Ma-thi-ơ 5:17). Nếu Chúa đă làm trọn một điều ǵ đó, mà chúng ta lại huỷ bỏ đi một phần, th́ quư vị nghĩ hành động đó là ǵ? Đức Chúa Giê-su không hề huỷ bỏ ngày thứ bảy Sa-bát. Trong suốt thời gian Chúa truyền giáo ở dưới thế gian, Đức Chúa Giê-su dạy cho con người phương cách để giữ ngày Sa-bát. Chúa giải phóng ngày Sa-bát khỏi những luật lệ câu nệ của người Giu-đa, để ngày Sa-bát trở thành phước hạnh cho loài người.




53



Đức Chúa Giê-su đă nghiêm trang buộc tội những người Pha-ri-si là đạo đức giả v́ họ làm bộ yêu Chúa, trong khi đó họ bỏ điều răn của Chúa và giữ theo truyền thống cuủa con người (Mác 7:6-8). Giữ ngày chủ nhật là truyền thống của con người, chứ không phải là điều răn của Đức Chúa Trời.





54


Ngày thứ bảy Sa-bát được tuân giữ từ mặt trời lặn tối thứ sáu cho đến mặt trời lặn tối thứ bảy. V́ trong Kinh-thánh một ngày bắt đầu với phần tối trước, phần sáng sau. Tức là đêm đi trước ngày (Sáng-thế Kư 1:5,8,13,19,23,31, danh từ “buổi chiều” không sát nghĩa, phải dịch là “buổi tối” hay “đêm”). Trong xă hội của chúng ta hôm nay, ngày và đêm được phân chia theo hệ thống của người La-mă. Một ngày bắt đầu từ 12 giờ khuya.










55



Đức Chúa Giê-su phán rằng, “Tin lành nầy về nước Đức Chúa Trời sẽ được giảng ra khắp đất, để làm chứng cho muôn dân. Bấy giờ sự cuối cùng sẽ đến” (Ma-thi-ơ 24:14).

“Tin lành về nước của Đức Chúa Trời” được Kinh-thánh định nghĩa như sau: “Hăy kính sợ Đức Chúa Trời, và tôn vinh Ngài, v́ giờ phán xét của Ngài đă đến; hăy thờ phượng Đấng dựng nên trời, đất, biển, và các suối nước” (Khải Huyền 14:6,7; Công-vụ Các Sứ-đồ 14:15-17).

Như thế nào là kính sợ Chúa?  Kính sợ Ngài v́ chúng ta đă được Ngài cứu vớt và thuộc về Ngài (I Phierơ 1:17-19). Kính sợ Ngài có nghĩa là phải tuân giữ điều răn của Ngài (Truyền Đạo 12:13,14).  Đức tin không bày tỏ qua sự vâng lời th́ đức tin đó sẽ dẫy chết (Giacơ 1:14-26).  Kính sợ Chúa khiến cho người ta xa lánh điều ác (Châm 8:13; 16:6b)

Như thế nào là thờ Đấng dựng nên trời, đất, biển, và muôn vật trong đó? Như thế nào là đem vinh hiển cho Danh Ngài?

Chúng ta hăy trở lại điều răn thứ tư trong mười điều răn, “Hăy nhớ ngày nghỉ (Sa-bát) đặng làm nên ngày thánh. Ngươi hăy làm hết công việc của ḿnh trong sáu ngày; nhưng ngày thứ bảy là ngày nghỉ của Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi... V̀ TRONG SÁU NGÀY ĐỨC GIÊ-HÔ-VA ĐĂ DỰNG NÊN TRỜI, ĐẤT, BIỂN VÀ MUÔN VẬT Ở TRONG ĐÓ, qua ngày thứ bảy th́ Ngài nghỉ: vậy nên Đức Giê-hô-va đă ban phước cho ngày nghỉ và làm nên ngày thánh” (Xuất Ê-díp-tô Kư 20:8-11).



56



Ngày Sa-bát có phép làm việc lành (Ma-thi-ơ 12:12). Mục-đích của ngày Sa-bát là để “vui thích trong Đức Giê-hô-va” (Ê-sai 58:13,14).



















57



Ngày Sa-bát là Dấu Ấn của Thượng Đế Toàn Năng cho những người trung thành với Ngài.  Trong thời kỳ cuối cùng của lịch sử nhân loại, trước ngày Chúa trở lại thế giới nầy, thế giới sẽ có 2 nhóm người: những người yêu chuộng và sẵn sàng hy sinh để vâng theo lẽ thật của Thượng Đế Toàn Năng, và nhóm c̣n lại v́ không chiụ yêu chuộng lẽ thật cho nên sẽ tin điều giả dối (II Tê-sa-lô-ni-ca 2:1-12).

Nhóm không vâng theo lẽ thật (đại đa số) sẽ bị ép buộc để thờ phượng một quyền lực đă thay đổi luật pháp và thời gian của Đức Chúa Trời (Đa-ni-ên 7:25; Khải Huyền 13).

Nhóm vâng theo Lời Chúa sẽ đi rao truyền lời cảnh cáo của Đức Chúa Trời Toàn Năng cho nhân loại (Khải huyền 14:9-11). Và nhóm nầy chịu nhịn nhục để giữ các điều răn của Đức Chúa Trời, và giữ ḷng tin trong Đức Chúa Giê-su (Khải Huyền 14:12).
 

Sau khi quư vị nghiên cứu Khải huyền 7:1-4, và Khải huyền 13, 14, quư vị sẽ thấy rằng những người “giữ (các) điều răn cuủa Đức Chúa Trời và giữ ḷng tin Đức Chúa Giê-su” sẽ nhận được ấn cuủa Đức Chúa Trời. C̣n đa số kia, tức là nhóm sẽ thờ phượng “Con Thú” và “Tượng Nó,” th́ sẽ nhận dấu cuủa “Con Thú.” Kết quả của những người chịu dấu của Con thú, tức là những người thờ phượng “Con Thú” và “Tượng nó” được Khải huyền 14:9-11 nói đến.

Muốn đừng thờ phượng “Con Thú” và “Tượng nó” th́ phải “giữ các điều răn của Đức Chúa Trời và giữ ḷng tin trong Đức Chúa Giê-su.” (Khải Huyền 14:12).
 Muốn giữ “các điều răn của Đức Chúa Trời” th́ phải giữ cả 10 điều răn, v́ “người nào giữ cả luật pháp, mà phạm một điều răn, th́ cũng đáng tội như đă phạm hết thảy” (Gia-cơ 2:10). Đức Chúa Giê-su cũng cảnh cáo rằng sự thờ phượng của chúng ta sẽ trởnên vô ích, nếu chúng ta chỉ theo phong tục, hay lời của loài người mà bỏ
quên điều răn của Đức Chúa Trời (Mác 7:7-9).
 

Trong 10 điều răn, chỉ có điều răn thứ tư là có liên quan đến “ấn.” Cái ấn được dùng để bày tỏ uy quyền cuủa người ban hành sắc lệnh nào. Một vị Tổng thống của một quốc gia kư một sắc lệnh, th́ phải đóng ấn để biết rằng sắc lệnh đó có giá trị và được mọi người tôn trọng trong lănh thổ của ḿnh.
 Thượng Đế Toàn Năng ban hành 10 điều răn, tức là hiến pháp của uy quyền của Ngài.

Trong 10 điều răn, th́ điều răn thứ 4 là ấn để 9 điều răn kia có giá trị và hiệu lực. Bỏđi điều răn thứ 4 th́ 9 điều kia trở thành vô giá trị. Điều răn thứ tư cho chúng ta biết lư do tại sao Chúa có quyền ban hành hiến pháp của Ngài. Ngài có quyền đ̣i hỏi con người phải vâng theo mệnh lệnh của Ngài, bởi v́ Ngài là Chúa Tể của muôn loài.
 Điều răn thứ tư bày tỏ cho ta biết ba đặc tánh của Đấng ban hành luật pháp 10 điều răn:

1) “Giê-hô-va” là tên cuủa Đấng ban hành 10 điều răn;
2) Tước vị hay uy quyền cuủa Ngài là Đấng Tạo Hóa của muôn loài vạn vật;
3) Lănh thổ để Ngài cai trị là “trời, đất, biển và các suối nước”, nói cách khác, là vạn vật.

V́ 3 đặc tánh nầy mà 9 điều răn kia có giá trị và hiệu lực cho mọi thần dân trong vũ trụ.
 Giữ điều răn thứ tư tức là chúng ta tôn trọng Thượng Đế Toàn Năng, là Đấng trên hết mọi loài, cho nên ta sẽ không thờ đấng nào khác, sẽ không làm h́nh tượng để thờ, sẽ tôn trọng Danh hiệu của Ngài. Và chúng ta sẽ tôn trọng cuộc sống, gia đ́nh, tài sản, và danh dự của tất cả những thần dân trong vương quốc của Ngài. Nếu quư vị đọc lại Ê-xê-chi-ên 20:12,20, chúng ta sẽ thấy rằng: ngày thứ bảy Sa-bát là DẤU hiệu cho dân của Đức Chúa Trời.













58



Chúng ta c̣n có cách khác để biết rằng Ngày Sa-bát là Ấn của Đức Chúa Trời.

Chúng ta hăy đọc những câu Kinh-thánh sau:
 “...Chớ làm hại đất, biển và cây cối, cho đến chừng nào chúng ta đă đóng ấn trên trán những tôi tớ Đức Chúa Trời chúng ta. Tôi lại nghe số người được đóng ấn là: mười bốn vạn bốn ngàn người....” (Khải-huyền 7:3,4).

“Tôi nh́n xem, thấy Chiên Con đứng trên núi Si-ôn, và với Ngài có mười bốn vạn bốn ngàn người đều có danh Chiên Con và danh Cha Chiên Con ghi trên trán ḿnh... (Khải-huyền 14:1,4,5). 

Tiên Tri Ê-sai dưới sự khải thị của Chúa đă tiên đoán về ngày cuối cùng rằng, “Các người dân ngoại về cùng Đức Giê-hô-va, đặng hầu việc Ngài, đặng yêu mến danh Đức Giê-hô-va, đặng làm tôi tớ Ngài; tức là hết thảy những kẻ giữ ngày Sa-bát cho khỏi làm ô-uế, vả cầm vững lời giao ước ta, th́ ta sẽ đem họ lên trên núi thánh ta, làm cho họ vui mừng trong nhà cầu nguyện ta...” (Ê-sai 56:6,7). 

Chúng ta hăy chú ư những điều sau: a) Khải-huyền cho biết những người nhận được ấn Chúa có những đặc tánh sau: * họ là tôi tớ của Chúa* có danh Chúa Cha và Chúa Con* đứng trên núi Si-ôn, tức là núi thánh (Thi-thiên 2:6) b) Ê-sai cho chúng ta thấy những đặc tánh của những người giữ ngày Sa-bát như sau: * hầu việc Đức Giê-hô-va* yêu mến Danh Đức Giê-hô-va* làm tôi tớ Ngài* đứng trên núi thánh, tức là núi Si-ôn (Thi-thiên 2:6) 

Như vậy chúng ta có thể thấy rơ ràng rằng: Ngày Sa-bát và Ấn của Chúa có liên quan với nhau. Chỉ có Đức Thánh Linh cảm động chúng ta mới tiếp nhận được lẽ thật nầy và nhận ấn của Chúa. “Anh em chớ làm buồn cho Đức Thánh Linh của Đức Chúa Trờợi, v́ nhờ Ngài anh em được ấn chứng đến ngày cứu chuộc.” (Ê-phê-sô 4:30).














59


Một trong những điều đặc biệt về đạo của Chúa mà Kinh-thánh dạy bảo là chúng ta không dùng h́nh tượng trong việc thờ phượng. (Xin xem Công-vụ Các Sứ-đồ 17:29; 10:25-26; Xuất Ê-díp-tô Kư 20:4,5; Phục-truyền Luật-lệ Kư 4:15-19; Ê-sai 46:5-7; Ê-sai 44:12-19, ...)

Muốn thờ Chúa, chúng ta phải thờ bằng TÂM THẦN và LẼ THẬT (Giăng 4:23,24). Tâm tức là cả tấm ḷng chân t́nh của ta.

Khi chúng ta hết ḷng với Chúa, th́ chúng ta sẽ vâng theo Lời dạy của Ngài, tức là LẼ THẬT, hay Kinh-thánh. Kinh-thánh dạy chúng ta rằng dấu hiệu chúng ta thờ phượng Chúa là ngày Sa-bát (Ê-xê-chi-ên 20:12,20).
 

Tại sao Chúa chọn ngày Sa-bát, mà không chọn một dấu hiệu nào khác để chúng ta thờ lạy Chúa? Quư vị hăy suy nghĩ những lư do sau: 

a) Ngày Sa-bát là thời gian th́ ai cũng có, giàu cũng như nghèo, bất cứ giai cấp nào cũng có được. Bất cứ nơi nào chúng ta cũng có ngày Sa-bát để thờ phượng Chúa. Không cần phải đi hành hương vào một thánh điạ nào.

Đức Chúa Giê-su phán cùng người đàn bà Sa-ma-ri rằng, “Hỡi người đàn bà, hăy tin ta, giờ đến, khi các ngươi thờ lạy Cha, chẳng tại trên ḥn núi nầy, cũng chẳng tại thành Giê-ru-sa-lem....” mà bằng tâm thần và lẽ thật (Giăng 4:21,23).

Ngày hôm nay, đạo của Chúa được giảng ra khắp nơi, cho nên ngày Sa-bát càng cần nhiều hơn để thờ phượng Chúa.
 

b) Nếu Chúa cho làm tượng, th́ người giàu sẽ có tượng bằng vàng, tốt hơn, mắc tiền hơn. Người nghèo th́ mua tượng bằng gỗ bằng đất... Như vậy, đạo đâu c̣n t́nh thương và công bằng.
 

c) Bất cứ dấu hiệu nào khác Chúa chọn, không sớm th́ chầy dấu hiệu đó sẽ thay thế cho Chúa. Bất cứ h́nh tượng nào mà chúng ta làm ra để tượng trựng cho Chúa, dần dần tượng đó sẽ biến thành thực. Nhưng chúng ta không thể nào biến ngày Sa-bát ra h́nh tượng được. Ngày Sa-bát là thời gian và không gian, là một yếu tố vô h́nh và trống không, chỉ hiện diện trong tư tưởng của con người mà thôi. Như vậy chúng ta có thể thờ Chúa bằng tâm thần và lẽ thật mà không sợ vấp vấn đề h́nh tượng.







60



Đức Chúa Giê-su tóm tắt cả luật pháp và lời tiên tri lại trong 2 điều răn: 1) Hăy hết ḷng, hết linh hồn, hết trí khôn, hết sức mà yêu Chúa; 2) Hăy yêu kẻ lân cận như yêu chính ḿnh (Mác 12:28-31; Lu-ca 10:27).

Trong 10 điều răn: 4 điều đầu là yêu Chúa, 6 điều sau là yêu người. Yêu Chúa hết ḷng là chỉ thờ một ḿnh Chúa; yêu Chúa hết linh hồn là không làm tượng chạm để thờ; yêu Chúa hết trí khôn là cẩn thận trong lối sống, hành động và lời nói để khỏi làm nhục Danh Chúa; yêu Chúa hết sức là “hăy làm hết công việc ḿnh trong sáu ngày, qua ngày thứ bảy là ngày nghỉ của Giê-hô-va Đức Chúa Trời ngươi.” (Xuất Ê-díp-tô Kư 20:9,10).

Sau khi bàn về ngày Sa-bát là ngày yên nghỉ xong, Hê-bơ-rơ khuyên chúng ta rằng, “Vậy, chúng ta phải gắng sức vào sự yên nghỉ đó, hầu cho không có một người nào trong chúng ta theo gương kẻ chẳng tin kia mà vấp ngă (Hê-bơ-rơ 4:9-11).




Kết luận

Quư vị có thái độ như thế nào sau khi đă đọc qua những điều nầy? Chúng ta có dám nói như sứ-đồ Phi-e-rơ tuyên bố rằng, “Thà phải vâng lời Đức Chúa Trời c̣n hơn là vâng lời người ta” chăng? (Công-vụ Các Sứ-đồ 5:29)

Nguyện xin Đức Thánh Linh ban ơn trên quư vị để vâng theo Lời Ngài!
“Ai có tai để nghe lời phán của Đức Thánh Linh, hăy nghe Lời Ngài!”
“Hỡi dân ta; hăy ra khỏi Ba-by-lôn, kẻo các ngươi dự phần tội lỗi với nó, cũng chịu những tai họa nó nữa chăng.” (Khải-huyền 18:4)

MS Dương Quốc Tùng
Copyright  ©  by Peace & Happiness Ministry
All rights Reserved

Copyright  © by Peace & Happiness Ministry, All rights reserved.
ABHP giu ban quyen tat ca moi tai lieu trong mang nay.