An Binh Hanh Phuc (Peace & Happiness Ministry)

Trang Chu - Home

Truyền Thông - Media

Truyền Thanh - Radio

Truyền H́nh - TV

Thánh Nhạc - Music

Thanh Vien - Members

Thánh Kinh - Bible

Doc - Read

So Sánh - Comparison

Quan Trọng - Importance

Đời Sống - Your Life

Trả Lời Thắc Mắc - Q & A

Chúa Giê-su Là Ai?

Học Kinh Thánh 1

* 01 Đời Sống Trống Vắng

* 02 Con Đường Giải Thoát

* 03 Chân Lư Là Ǵ?

* 04 Cách T́m Chân Lư

* 05 Đức Tin & Hành Động

* 06 T́m Đấng Tôn Thờ

* 07 Con Người Thật Sự

* 08 Người Bạn Muôn Đời

* 09 Kẻ Thù Thật Sự

* 10 Đi T́m Năng Quyền

* 11 Thông Giao Với Chúa

* 12 Tâm Hồn Đổi Mới

* 13 Quyền Năng Để Sống

* 14 Ẩm Thực Bổ Dưỡng

* 15 Cách Sống Lành Mạnh

* 16 Đời Sống Vui Thoả

* 17 Con Người Tao Nhă

* 18 Gia Đ́nh Hạnh Phúc

Học Kinh Thánh 2

* 19 Ḷng Trung Trọn Vẹn

* 20 Dấu Hiệu Nên Tránh

* 21 Dấu Ấn B́nh An

* 22 Phương Pháp Yên Nghỉ

* 23 Không Ai Tránh Khỏi

* 24 Sự Lừa Dối Vĩ Đại

* 25 Đạo Nào Cũng Tốt

* 26 Hội Thánh Thật

* 27 Tổ Chức Hội Thánh

* 28 Gầy Dựng Hội Thánh

* 29 Nhân Chứng Trung Tín

* 30 Phân Biệt Thật Giả

* 31 Chướng Ngại Tâm Linh

* 32 Thời Gian Cấp Bách

* 33 Cuộc Hội Ngộ Ly Kỳ

* 34 Quê Hương Thật Sự

* 35 Nghi Lễ Báp Têm

* 36 Tăng Trưởng Tâm Linh

* 37 Giữ Cả Hai Ngày

Đời Sống -Everyday Life

TL Bi Mat Song Khoe

Suc Khoe Bai Ngan

Tư Tưởng Suy Gẫm

Sống Khôn - Wise Living

TL B́nh An Cho Người

TL Đời Sống Biết Ơn

TL Quyết Định Năm Mới

01 Hon Nhan Ben Vung

02. Hon Nhan Theo Y Chua

03. Gia Dinh Dam Am

TL Gia Dinh

TL Thoi Quen Hanh Phuc

TL Dieu Chinh Doi Minh

Thần Học - Theology

Đấng Tạo Hóa -The Creator

Chúa T́nh Yêu -Loving God

TL Sự Cứu Rỗi

Sự Sống Đời Đời

Nô Lệ V́ Không Có Lẽ Thật

Miễn Chân Thật Là Đủ?

Sự Thờ Phượng Thật

Phúc Âm Đời Đời

28 Tín Điều - 28 Beliefs

60 Dữ Kiện Sabat

Ai Dời Ngày Thánh?

Thắc Mắc Về Sabat

TL Ánh Sáng & Chân Lư

TL Phục Sinh & Sabát

TL Chủ Nhật & Kinh Thánh

TL Hội Thánh & Chánh Trị

TL Thật & Giả

Thắc Mắc Về Ngày Sa-bát

TL Vâng Phục Chính Quyền

Hội Thánh - Church US

Sinh Hoạt Hội Thánh

Loma Linda Church

Orange County Church

San Diego Church

Tư Gia - Housechurch VN

Nguyên Tắc Hoạt Động 2009

Tôn Chỉ-Guiding Principle

Tư Gia - Housechurches VN

Nhạc Tư Gia - Music

Cứu Trợ - Humanitarian

Lănh Đạo - Leadership

Bài Thi - Final Test

Tài Liệu - Publications

Thông Tin - News

Megavoice-Máy Năng Lượng

Health (English)

Giới Thiệu - ABout Us

Sứ Mạng -Mission

Mục Tiêu-Goal

Tổ Chức-Organization

Lịch Sử-History

Ủy Thác-Commission

Liên Lạc - Contact

Phuc Am Doi Doi Cho Nguoi Viet ( Everlasting Gospel To The Vietnamese People)


Ngày Chủ Nhật Hay
Thứ Nhất của Tuần Lễ
Trong Kinh-Thánh

Tất cả những lập luận cho rằng ngày nào cũng được, ngày nào cũng như nhau, sẽ trở thành vô nghĩa, một khi ta vẫn cho rằng ngày chủ nhật hay ngày thứ nhất của tuần lễ là một ngày đặc biệt so với những ngày khác. Nếu ngày nào cũng được, tại sao ta không coi mọi ngày như nhau, mà chỉ có ngày chủ nhật được tôn trọng hơn tất cả những ngày khác trong tuần?

Chúng ta hăy tra xét thái độ của Kinh-thánh đối với ngày chủ nhật, hay thứ nhất, trong tuần lễ.

Ngày Chủ Nhật Không Phải Là Ngày Thánh


Kinh-thánh cho biết rằng, ngày chủ nhật là một trong sáu ngày mà người ta làm việc, ngược lại ngày Sa-bát, hay thứ bảy, là ngày dân sự của đất sẽ thờ phượng Chúa.

“Chúa Giê-hô-va phán như vầy: Cổng của hành lang trong, ngó về phía đông, sẽ đóng luôn trong sáu ngày làm việc; nhưng ngày Sa-bát th́ sẽ mở, và ngày trăng mới cũng sẽ mở.... Những ngày Sa-bát và ngày trăng mới, dân sự của đất sẽ thờ lạy trước mặt Đức Giê-hô-va nơi lối vào hiên cửa ấy.” (Êxêchiên 46:1,3).

Cả Kinh-thánh, từ Cựu-ước cho đến Tân-ước, nhắc đến ngày thứ nhất của tuần lễ, hay chủ nhật, chín lần tổng cộng.

1) Ngày thứ nhất đầu tiên của thế giới

Sáng-thế Kư 1:5

Đây là ngày thứ nhất trong bảy ngày của tuần lễ đầu tiên của trái đất là tuần lễ tạo thế. Ngày thứ nhất là ngày Chúa làm việc, và Chúa đă tạo dựng nên ánh sáng.

2) Ngày thứ nhất sau khi Chúa chết

Ma-thi-ơ 28:1

“Sau ngày Sa-bát, ngày thứ nhất trong tuần lễ, lúc tưng tưng sáng, có Ma-ri Ma-đơ-len và Ma-ri khác đến thăm mộ.”

Mác 16:1-2

“Ngày Sa-bát qua rồi, Ma-ri Ma-đơ-len, Ma-ri mẹ Gia-cơ, cùng Sa-lô-mê mua thuốc thơm đặng đi xức xác Đức Chúa Giê-su. Ngày thứ nhất trong tuần lễ, sáng sớm, mặt trời mới mọc, ba người đến nơi mộ.”

Mác 16:9

“Vả, Đức Chúa Giê-su đă sống lại buổi sớm mai ngày thứ nhất trong tuần lễ, th́ trước hết hiện ra cho Ma-ri Ma-đơ-len, là người mà Ngài đă trừ cho khỏi bảy quỉ dữ.”

Lu-ca 24:1

“Ngày thứ nhất trong tuần lễ, khi mờ sáng, các người đàn bà ấy lấy thuốc thơm đă sửa soạn đem đến mồ Ngài.”

Giăng 20:1

“Ngày thứ nhất trong tuần lễ, lúc rạng đông, trời c̣n mờ mờ, Ma-ri Ma-đơ-len tới mộ, thấy ḥn đá lấp cửa mộ đă dời đi.”

Cả sáu câu Kinh-thánh trên đều chỉ nhắc đến ngày thứ nhất của tuần lễ, nhưng không hề nói rằng ngày thứ nhất được cho là thánh. Chiều thứ sáu khi Chúa chết, những người đàn bà và môn đồ của Chúa đă tẩm liệm xác Chúa, nhưng v́ thiếu thời gian họ không tẩm liệm được đầy đủ như ḷng yêu mến Chúa của họ mong ước. Cho nên họ về nhà để sửa soạn dầu ướp xác. Ngày Sa-bát họ nghỉ ngơi theo luật lệ (Luca 23:55,56).

Khi ngày Sa-bát qua rồi, họ đi mua thuốc thơm. Lúc b́nh minh của sáng thứ nhất đến, họ đến mộ để tẩm liệm thêm cho xác Chúa. Họ nói với nhau: “Ai sẽ lăn ḥn đá lấp cửa mộ ra cho chúng ta?” (Mác 16:1-3). Chúng ta có thể cảm nhận tâm trạng của họ u buồn như thế nào.

Cả sáu câu trên đều không nói ǵ đến sự thánh khiết của ngày thứ nhất của tuần lễ.

3) Ngày thứ nhất sau khi Chúa sống lại

Câu Kinh-thánh thứ bảy nhắc đến ngày thứ nhất của tuần lễ nằm trong

Giăng 20:19

“Buổi chiều nội ngày đó, là ngày thứ nhất trong tuần lễ, những cửa nơi các môn đồ ở đều đương đóng lại, v́ sợ dân Giu-đa, Đức Chúa Giê-su đến đứng chính giữa các môn đồ mà phán rằng: B́nh an cho các ngươi!”

Nếu dùng câu Kinh-thánh nầy để chứng minh rằng các môn đồ nhóm họp trong ngày chủ nhật để ăn mừng sự phục sinh, chúng ta sẽ gặp những rắc rối sau:

a. Họ tụ lại trong nhà v́ sợ

Giăng 20:19 viết rơ ràng là “những cửa nơi các môn đồ ở đều đương đóng lại, v́ sợ dân Giu-đa...”

Những chuyện xảy ra trong vườn Ghết-sê-ma-nê, tối thứ năm, cùng các cuộc xử án từ tối thứ năm đến sáng thứ sáu, rồi những h́nh phạt Đức Chúa Giê-su chịu, cuối cùng là Chúa bị đóng đinh và trút hơi thở cuối cùng, tất cả c̣n ghi sâu đậm và làm kinh hoàng các môn đồ. Đức Chúa Giê-su chết, phong trào do Ngài phát động đă sụp đổ. Người lănh đạo đă nằm trong ḷng mộ. Họ c̣n tinh thần ǵ để mà nhóm họp, ngoại trừ lo sợ những cuộc lùng bắt sắp tới của những người lănh đạo dân Giu-đa.

b. Các môn đồ không tin Chúa sống lại

Các môn đồ tụ lại trong nhà nầy không phải để ăn mừng sự sống lại của Chúa. Cho đến giây phút nầy họ không tin rằng Chúa đă sống lại. Lu-ca 24:9-11 cho chúng ta thấy rơ điều nầy:

“Họ ở mồ trở về, rao truyền mọi sự ấy cho mười một sứ đồ và những người khác. Ấy là Ma-ri Ma-đơ-len, Gian-nơ, và Ma-ri mẹ của Gia-cơ, cùng các đàn bà khác đi với họ đă rao truyền như vậy cho các sứ đồ. Song các sứ đồ không tin, cho lời ấy như là hư không.”

Có lẽ trong giây phút nầy họ c̣n phải sợ rằng, nếu xác Chúa mất, th́ những thầy tế lễ trong đền thờ, sẽ mở cuộc lùng bắt khắt khao hơn để t́m ra xác Chúa. Nỗi sợ của họ càng gia tăng thêm lên.

Có lẽ họ tụ nhau để chia xẻ sự hoang mang trong tinh thần của họ: không biết giờ nầy xác Chúa ở đâu.

c. Nơi thờ phượng

Nếu nhóm lại để thờ phượng th́ họ sẽ đến đền thờ hay nhà hội để làm chuyện nầy. Trong giây phút nầy, tại Do-thái chưa có vấn đề nhóm trong nhà tư nhân, cho đến khi đạo Chúa được giảng ra dân ngoại. Lúc bấy giờ không có nhà thờ tại các xứ nầy, cho nên họ mới dùng tư gia để nhóm thờ phượng.

d. Nhóm họp không có nghĩa là ngày đó là thánh

Giả sử các môn đồ nhóm lại trong ngày thứ nhất, chúng ta cũng đừng quên là mới ngày hôm qua, họ vẫn giữ ngày Sa-bát mà. Nếu chúng ta cho rằng v́ họ đă họp lại trong ngày thứ nhất, cho nên chúng ta cũng có quyền làm như vậy ngày hôm nay, th́ sự kiện họ giữ ngày Sa-bát, chúng ta lại càng nên noi gương của họ hơn nữa, v́ Luật Pháp Luân Lư của Chúa nói tới điều nầy.

Hơn thế nữa, nếu họ có nhóm họp lại trong ngày thứ nhất của tuần lễ, sự kiện nầy sẽ không làm cho ngày thứ nhất của tuần lễ trở nên ngày thánh.

Năm mươi ngày sau, trong ngày Lễ Ngũ Tuần, hội thánh được thiết lập, và theo Kinh-thánh:

“Ngày nào cũng vậy, (tín hữu) cứ chăm chỉ đến đền thờ; c̣n ở nhà, th́ bẻ bánh và dùng bữa chung với nhau cách vui vẻ thật thà.” (Công-vụ Các Sứ-đồ 2:46).

Họ đến đền thờ mỗi ngày để thờ phượng, không có nghĩa là 7 ngày của tuần lễ đều là ngày nghỉ, ngày thánh, và ngày được Chúa đặc biệt ban phước.

4) Ngày thứ nhất trong hội thánh đầu tiên

Một số người khác lại dùng đoạn Kinh-thánh trong I Cô-rinh-tô 16:1-3 để biện hộ cho việc thờ phượng trong ngày thứ nhất của tuần lễ.

Phao-lô, dưới sự khải thị cuủa Đức Thánh Linh, đă viết cho hội thánh Cô-rinh-tô như sau:

“Về việc góp tiền cho thánh đồ, th́ anh em cũng hăy theo như tôi đă định liệu cho các Hội-thánh xứ Ga-la-ti. Cứ ngày đầu tuần lễ, mỗi một người trong anh em khá tuỳ sức ḿnh chắt lót được bao nhiêu th́ để dành tại nhà ḿnh, hầu cho khỏi đợi khi tôi đến rồi mới góp. Khi tôi đến, tôi sẽ sai những kẻ mà anh em đă chọn cầm thơ tôi đi, đặng đem tiền bố thí cuủa anh em đến thành Giê-ru-sa-lem.” (I Cô-rinh-tô 16:1-3).

a. Dâng hiến cách hệ thống

Vấn đề mà Phao-lô quan tâm tới đây là tiền dâng hiến. Phao-lô không muốn tín hữu dâng hiến tuỳ hứng. Nếu một người thật sự để Chúa lên trên hết, th́ tấm ḷng đó sẽ được bày tỏ phần nào qua sự dâng hiến. Phần dành cho công việc Chúa phải được biệt riêng ra trước nhất. Sự dâng hiến phải được hệ thống hóa, có kế hoạch chứ không phải làm theo sự tiện lợi.

Những người đi làm hay có cơ sở thương mại quá bận rộn vào ngày thứ sáu. Họ phải lo đóng cửa hay chuẩn bị sửa soạn cho ngày Sa-bát. Ngày Sa-bát là ngày thánh dành riêng cho Chúa, họ sẽ không thể nào tính toán để quyết định dâng hiến bao nhiêu.

Ngày thứ nhất trong tuần lễ, khi công việc bắt đầu trở lại như b́nh thường, họ nên nghĩ đến và để công việc Chúa lên trên hết.

Nếu Chúa là trên hết trong cuộc đời của họ, ít nhất điều đó phải được thể hiện qua tiền bạc và của cải họ có. Ngày đầu cuủa tuần lễ họ phải biệt riêng một số tiền ra để dâng hiến cho công việc Chúa. Và mỗi ngày thứ nhất họ đều làm như vậy, trước khi họ chi hết tiền trong tuần lễ. Chứ không phải chi hết cho mọi sự, rồi phần c̣n lại bao nhiêu mới dành cho Chúa.

b. Tiền dâng được để ở đâu?

“Mỗi một người ..... để dành tại nhà ḿnh.” (I Cô-rinh-tô 16:2).

Nếu họ thờ phượng trong ngày thứ nhất cuủa tuần lễ, tại sao họ không đem đến nhà thờ để dâng?

Nếu chúng ta dùng câu Kinh-thánh nầy để hổ trợ cho sự nhóm họp trong ngày thứ nhất, chúng ta đă đem ư cuủa ḿnh vào Kinh-thánh quá nhiều. Chủ đề chính cuủa câu Kinh-thánh nầy là của dâng hiến nên được chuẩn bị vào ngày đầu của tuần lễ, chứ không phaủi là vấn đề thờ phượng nhóm họp nên cử hành vào ngày đầu của tuần lễ. Chúng ta hăy đọc lại câu Kinh-thánh I Cô-rinh-tô 16:1-3:

“Về việc góp tiền cho thánh đồ... Cứ ngày đầu tuần lễ... hầu cho khỏi đợi khi tôi đến rồi mới góp.”

5) Ngày thứ nhất tại thành Trô-ách

Bây giờ chúng ta đi đến câu Kinh-thánh cuối cùng nói về ngày thứ nhất trong Kinh-thánh. Có rất nhiều người nhận biết được sự yếu lư trong câu Kinh-thánh trên, cho nên đă dùng câu Kinh-thánh duy nhất nầy chứng minh cho sự thánh khiết của ngày thứ nhất của tuần lễ. Và họ dùng câu Kinh-thánh duy nhất nầy để chứng minh rằng gần một trăm câu Kinh-thánh khác nói về ngày Sa-bát không c̣n giá trị ǵ hết.

Chúng ta hăy đọc Kinh-thánh sách Công-vụ Các Sứ-đồ 20:6,7,11:

“C̣n chúng ta, khi những ngày ăn bánh không men qua rồi, th́ xuống thuyền tại thành Phi-líp, trong năm ngày gặp nhau tại thành Trô-ách, rồi chúng ta ở lại đó bảy ngày.”

“Ngày thứ nhất trong tuần lễ, chúng ta đang nhóm lại để bẻ bánh; Phao-lô phải đi ngày mai, nên người nói chuyện với môn đồ, và cứ giảng luôn cho đến nửa đêm... Phao-lô lại trở lên, bẻ bánh mà ăn; giảng luận lâu cho đến sáng mới đi.”

a. Nhóm để chia tay

Mục-đích của buổi nhóm nầy không phaủi để ăn mừng sự sống lại của Đức Chúa Giê-su như một số người thường nói. Mục đích của buổi họp nầy nói rất rơ trong Kinh-thánh, đây là một buổi nhóm họp để chia tay.

Đoạn Kinh-thánh nầy nói nhiều về thời gian. Chúng ta hăy đọc như sau trong Công-vụ Các Sứ-đồ đoạn 20:

Câu 3: Phao-lô ở lại Gơ-réc trong ba tháng
Câu 6: Phao-lô hành tŕnh trong năm ngày để đến Trô-ách
Câu 6: Phao-lô ở tại Trô-ách trong bảy ngày
Câu 7: Vào ngày thứ nhất trong tuần lễ
Câu 7: Phao-lô phải đi vào ngày mai
Câu 7: Phao-lô cứ giảng luôn cho đến nửa đêm
Câu 11: Phao-lô giảng luận luôn cho đến sáng
Câu 15: ngày mai đến đảo Chi-ô
Câu 15: ngày sau đến thành Sa-mốt
Câu 15: một ngày nữa tới thành Mi-lê
Câu 16: Phao-lô quyết định không đến thành Ê-phê-sô, v́ vội đi đến thành Giê-su-sa-lem cho kịp ngày lễ Ngũ-tuần
Câu 17,18: Phao-lô sai người ở Mi-lê đến mời các trưởng lăo tại Ê-phê-sô đến Mi-lê gặp Phao-lô
Câu 19-37 Lời giă từ và khuyên nhủ của Phao-lô với các trưởng lăo của Ê-phê-sô

Chúng ta thấy có nhiều ngày được nhắc đến trong đoạn nầy (cũng như trong đoạn 21). Cho nên nhắc đến ngày thứ nhất của tuần lễ chẳng có ǵ là đặc biệt cả.  Những ngày khác, và ngay cả lễ Ngũ Tuần cũng được nhắc đến. Cứ mỗi lần một ngày được nhắc đến không có nghĩa là chúng ta phải nhóm họp vào ngày đó hay làm cho ngày đó nên thánh.

Chuyến đi đến thành Giê-ru-sa-lem của Phao-lô kỳ nầy không biết sống chết ra sao (câu 22-24). Cho nên Phao-lô giảng dạy để nuôi dưỡng đức tin anh em tại thành Trô-ách như là lần chót. V́ thế mà họ nhóm lại qua đêm cho đến sáng hôm sau. Không một phiên nhóm thờ phượng hàng tuần nào mà kéo dài lâu như vậy.

b. Giảng trong ngày thứ nhất của tuần lễ

Việc giảng đạo trong ngày thứ nhất, hay bất cứ ngày nào trong tuần lễ không có ǵ là lạ cả. Các sứ đồ đều làm như vậy trong hội thánh đầu tiên,

“Ngày nào cũng vậy, tại trong đền thờ hoặc từng nhà, sứ đồ cứ dạy dỗ rao truyền măi về Tin-lành của Đức Chúa Giê-su, tức là Đấng Christ.” (Công-vụ Các Sứ-đồ 5:42).

Nếu v́ giảng trong một ngày tức là làm cho ngày đó nên thánh, th́ ngày nào cũng là thánh hết. Như thế Đức Chúa Trời đâu cần phải làm nên thánh ngày thứ bảy nữa. Ngày hôm nay chúng ta nhóm giữa tuần, như vậy ngày thứ tư là ngày thánh sao?

c. Bẻ bánh trong một ngày không nhất thiết làm ngày đó nên thánh.

Có người cho rằng “sự bẻ bánh” đây là lễ Tiệc Thánh, và nếu được cử hành trong ngày thứ nhất của tuần lễ, tức là ngày thánh đă được dời qua ngày thứ nhất của tuần lễ.

“Nhóm lại để bẻ bánh” không có nghĩa là sự thánh khiết của ngày Sa-bát được dời qua ngày bẻ bánh.

Hơn thế nữa, chúng ta không rơ sự bẻ bánh nầy có nhất thiết nói đến lễ Tiệc Thánh, hay chỉ một bữa ăn thông công.

“Bẻ bánh” thường chỉ đến phong tục ăn chung, thông công với nhau. Kinh-thánh chép rằng:

Các môn đồ, “ngày nào cũng vậy, cứ chăm chỉ đến đền thờ; c̣n ở nhà, th́ bẻ bánh và dùng bữa chung với nhau cách vui vẻ thật thà.” (Công-vụ Các Sứ-đồ 2:46).

Chúng ta thấy ngày nào các môn đồ cũng bẻ bánh và dùng bữa chung ở nhà. Nếu như vậy là ngày nào cũng là ngày thánh hết sao?

Sau khi giảng cho đến nửa đêm, có người thanh niên ngồi dựa cửa sổ ngủ gục, bị rớt xuống đất và chết. Sau khi Phao-lô cầu nguyện cho người đó xong, Kinh-thánh ghi rằng:

“Phao-lô lại trở lên, bẻ bánh mà ăn; giảng luận lâu cho đến sáng mới đi.” (Công-vụ Các Sứ-đồ 20:11).

Ở đây “bẻ bánh mà ăn” có vẻ chỉ đến sự kiện ăn bữa cho đỡ đói, hơn là dự lễ Tiệc Thánh.

Mà dù cho chữ “bẻ bánh” ở đây có chỉ đến Lễ Tiệc Thánh đi nữa, bẻ bánh trong một ngày không có nghĩa là ngày đó là ngày thánh. Đức Chúa Giê-su thiết lập lễ Tiệc Thánh vào tối thứ năm cùng với các môn đồ của Ngài. Nhưng ngày Sa-bát, họ vẫn yên nghỉ theo luật lệ (Lu-ca 23:56).

Nếu chúng ta dùng lư luận nầy cho ngày thứ nhất, th́ chúng ta phải giữ ngày thứ năm làm ngày thánh mới đúng.

d. Buổi nhóm xảy ra vào tối thứ bảy hay sáng thứ nhất?

Nếu chúng ta nghiên cứu kỹ hơn đoạn Kinh-thánh nầy, th́ buổi nhóm nầy chưa chắc đă diễn ra vào buổi sáng chủ nhật như ta thường nghĩ. Theo Kinh-thánh một ngày được bắt đầu với ban đêm trước và ban ngày sau.

Như vậy buổi nhóm vào ngày thứ nhất của tuần lễ đây, thực ra là vào tối thứ bảy. Kinh-thánh ghi,

“có nhiều đèn trong pḥng cao mà chúng ta đương nhóm lại.” (Câu 8)

Chỉ có nhóm vào ban đêm đèn mới mở nhiều như vậy. Và buổi nhóm kéo dài cho đến nửa đêm ngày thứ nhất th́ người trai trẻ Ơ-tích ngủ gục, rớt xuống lầu, sau khi cứu sống Ơ-tích xong, th́ Phao-lô giảng luôn cho đến sáng chủ nhật, và ra đi.

Nếu các hội-thánh đầu tiên giữ ngày thứ nhất để kỷ niệm ngày Chúa sống lại làm ngày thánh và thờ phượng trong ngày đó, th́ Phao-lô phải ở lại thờ phượng với tín hữu tại Trô-ách. Nhưng họ không có buổi nhóm vào sáng thứ nhất cho nên Phao-lô mới ra đi trong sáng hôm đó.

Các bản dịch Kinh-thánh như là: New English Bible, Today's English Version, The Living Bible, The Jerusalem Bible (Catholic) đều dịch là “vào tối thứ bảy.”

Nếu đây là buổi thờ phượng vào ngày thứ nhất của tuần lễ, và đó là ngày thánh được mọi người tôn trọng, th́ Lu-ca cùng các môn đồ khác phải ở lại với Phao-lô để nhóm họp, và giữ ngày thánh. Ngược lại Kinh-thánh ghi lại trong Công-vụ Các Sứ-đồ đoạn 20 rằng:

Câu 6: Lu-ca và các môn đồ ở với Phao-lô tại thành Trô-ách trong 7 ngày.
Câu 7: ngày thứ nhất trong tuần lễ, chúng ta đang nhóm bẻ bánh; Phao-lô phải đi ngày mai, nên người nói chuyện với các môn đồ.
Câu 9-11: Ơ-tích ngủ gục và rớt xuống lầu. Phao-lô cứu sống, trở lên bẻ bánh và giảng cho đến sáng mới đi.
Câu 13: C̣n Lu-ca và các môn đồ “th́ đi trước, chạy thuyền đến thành A-sốt...”
Với những bằng cớ trên, khó để chúng ta chấp nhận rằng ngày thứ nhất của tuần lễ là ngày thánh, thay thế cho ngày thứ bảy Sa-bát thánh mà Đức Chúa Trời đă dựng nên vào buổi đầu tiên, và c̣n lại cho đến đời đời.

Ư Chúa Hay Truyền Thống Của Con Người


1) Ngày nào có lập luận vững chắc hơn trong Kinh-thánh

Nếu chúng ta dùng những câu Kinh-thánh trên để biện minh cho sự nhóm họp trong ngày thứ nhất cuủa tuần lễ, chúng ta đă đi ra ngoài ư định của Lời Chúa.

Chúng ta đừng quên rằng chúng ta có quyền nhóm họp bất cứ ngày nào để thờ phượng Chúa. Các tín hữu của Hội-thánh đầu tiên đến nhà thờ nhóm họp mỗi ngày. Nhưng sự kiện ta đến nhà thờ nhóm họp không có nghĩa đó là sự thờ phượng đặc biệt dành trong ngày Sa-bát.

Hơn thế nữa, sự kiện ta nhóm họp trong một ngày nào đó trong tuần không có nghĩa là ngày đó được nên thánh, hay ngày đó được Chúa ban phước, và làm cho ngày đó là ngày yên nghỉ. Nhưng chỉ có sự thờ phượng trong ngày Sa-bát thánh được Chúa mong ước (Ê-sai 56:6,7; 66:22,23). Đức Chúa Giê-su cùng các môn đồ đều thờ phượng trong ngày Sa-bát.

Chúng ta hăy suy nghĩ và so sánh hai t́nh trạng sau: 1) Những câu Kinh-thánh nói về sự thờ phượng trong ngày thứ nhất của tuần lễ th́ quá mơ hồ; 2) Trong khi đó những câu Kinh-thánh nói về ngày Sa-bát th́ lại quá rơ ràng, và ngay cả trong 10 điều răn là do tay Chúa viết, và miệng Chúa phán cũng nói đến sự vâng giữ ngày Sa-bát.

Chúng ta sẽ thấy ngày nào có lập luận vững vàng hơn? Ngày nào theo lời Chúa dạy? Ngày nào phù hợp với Kinh-thánh hơn?

2) Vấn đề thật sự mà ta nên nh́n nhận

Vấn đề không phaủi là t́m thêm bằng cớ từ Kinh-thánh, mà vấn đề là chúng ta chọn làm theo ư Chúa hay ư ḿnh. Chúng ta chọn làm theo đường lối của Chúa, hay làm theo truyền thống của loài người. Đừng quên Đức Chúa Giê-su đă phán:

“Dân nầy lấy môi miếng tôn kính ta; Nhưng ḷng chúng nó cách xa ta lắm. Sự chúng nó thờ lạy ta là vô ích, v́ chúng nó dạy theo những điều răn mà chỉ bởi người ta đặt ra. Các ngươi bỏ điều răn của Đức Chúa Trời, mà giữ lời truyền khẩu của loài người.” (Mác 7:6-8).

Vấn đề không phải là ngày nào cũng được, mà vấn đề là ngày nào Chúa ưa thích chúng ta giữ.

Vấn đề không phải là thờ phượng trong tâm hồn và đừng câu nệ ngày giờ thời gian, mà vấn đề là chúng ta có vâng lời Chúa không. Đừng quên rằng Chúa đ̣i hỏi sự vâng lời hơn là của tế lễ (I Sa-mu-ên 15:22)

Vấn đề không phải là giữ luật pháp để được cứu, hay qua ân điển bởi đức tin mà được cứu. V́ tất cả những người xưng là được cứu bởi đức tin cũng giữ các điều răn, tuy rằng họ chỉ giữ 9 điều mà thôi. Tại sao giữ 9 điều th́ được kết luận rằng sống bằng đức tin. C̣n giữ thêm điều thứ 4 cho trọn vẹn cả 10 điều, th́ bị kết án là cậy việc làm để được cứu? Lấy tiêu chuẩn nào để chúng ta kết luận như vậy? Giữ 9 điều răn th́ sống bằng đức tin. Giữ cả 10 điều th́ bị lên án là cậy luật pháp để được cứu. Chúng ta đừng quên Lời Chúa phán rằng:

“V́ người nào giữ trọn luật pháp, mà phạm một điều răn, th́ cũng đáng tội như đă phạm hết thảy.” (Gia-cơ 2:10).

Vấn đề không phải là ngày Sa-bát là của người Giu-đa hay của người Do-thái, v́ Đức Chúa Giê-su phán rằng, “v́ loài người mà lập ngày Sa-bát” (Mác 2:27), chứ không phải chỉ v́ người Do-thái mà thôi. Mà vấn đề là chúng ta có khiêm tốn và để ư Chúa là trên hết chăng. Hay chúng ta t́m lư do để biện minh cho hành động cuủa ḿnh.

Người Giu-đa hay Do-thái giữ cả 10 điều răn, chứ không phải chỉ có điều răn thứ tư. Nói cách khác, cả mười điều răn đều được Chúa truyền lại cho người Do-thái để truyền lại cho chúng ta. Nếu chúng ta kết luận rằng giữ ngày Sa-bát là theo đạo Do-thái, vậy th́ giữ 9 điều răn kia là theo đạo nào? Kết luận như vậy có quá vội vàng, và thiển cận chăng?

Chúng ta đừng quên rằng Đức Chúa Trời đă dùng những người Do-thái để chép lại cả Kinh-thánh. Đức Chúa Giê-su cũng là người Do-thái. Các môn đồ cũng là người Do-thái. Nếu chúng ta kết luận rằng giữ ngày Sa-bát là theo người Do-thái, th́ giữ 9 điều răn kia là theo ai? Nghe theo lời Kinh-thánh th́ là theo ai?

3) Đa số và thiểu số

Bạn có thể nói rằng, “ngày hôm nay trên thế giới đa số đều giữ ngày thứ nhất cuủa tuần lễ, như vậy không lẽ đa số sai sao?”

Đại đa số hành động, không có nghĩa đó là chân lư. Chân lư là chân lư. Chân lư không tuỳ thuộc vào sự chấp nhận và thực hành của đại đa số. Khi Columbus muốn làm cuộc thám hiểm ṿng quanh trái đất, tất cả bạn bè của ông đều nói rằng ông làm sự điên rồ. Trái đất h́nh vuông và ông sẽ lọt vào không gian! Và kết quả của cuộc thám hiểm của ông đă chứng minh một cách hùng hồn rằng ai đúng ai sai.

Áp lực của đa số rất mạnh. Nhưng khi áp lực nầy đẩy ta vào chiều hướng đi ngược lại lời Chúa, chúng ta cần phải chống trả trở lại để tiếp tục sống theo ư Chúa. Muốn trôi xuôi theo ḍng nước th́ rất dễ. Ngay cả những con cá chết rồi không cần vận dụng sức lực ǵ cũng trôi xuôi theo ḍng nước được. Nhưng chỉ những con cá sống mới bơi ngược ḍng được.

Đức Chúa Giê-su phán “Hăy vào cửa hẹp, v́ cửa rộng và đường khoảng khoát dẫn đến sự hư mất, kẻ vào đó cũng nhiều. Song cửa hẹp và đường chật dẫn đến sự sống, kẻ kiếm được th́ ít.” (Ma-thi-ơ 7:13,14).

“Người nào nếu được cả thiên hạ mà mất linh hồn ḿnh, th́ có ích ǵ? Vậy th́ người lấy chi mà đổi linh hồn ḿnh lại?” (Ma-thi-ơ 16:26).

Chúng ta đừng quên chỉ có tám người được cứu trong trận đại hồng thuủ. Chúng ta đừng quên Đức Chúa Giê-su chỉ kêu gọi 12 sứ đồ...

4) Mục-đích t́m đạo của chúng ta

Mục đích cuủa chúng ta là ǵ? Đi t́m sự sống nơi cuối con đường, hay đi t́m sự tiện lợi ngay bây giờ mà thôi? Nếu chỉ t́m cái đạo tiện lợi, và dễ dàng để ta có thể làm theo ư ta, tôi thiết nghĩ chúng ta không cần đi t́m đạo nữa. Hăy thờ ngay “cái tôi” của ḿnh là đủ rồi. Hăy sống theo ư ḿnh, không cần phải đi t́m và gia nhập vào một giáo hội nào.

C̣n nếu chúng ta muốn đi t́m chân lư cho linh hồn ḿnh, t́m một con đường chắc chắn, th́ hăy làm theo lời Chúa và ư Chúa.

Kết Luận

Adolf Hitler, người đă gây ra Đệ Nhị Thế Chiến, người đă làm hàng triệu triệu người mất mạng, cũng là bậc thầy của nghệ thuật tuyên truyền. Một trong những chiến thuật mà Hitler dùng thành công nhất là “Phương pháp nói dối đại tài.” Phương pháp đó như sau: “nếu bạn nói một điều dối, nhưng nói đủ lâu, nói đủ lớn để mọi người nghe, và nhắc đến thường nhất, th́ điều giả dối đó sẽ trở thành sự thật.”

Đó là lư do tại sao truyền thống giữ ngày thứ nhất được nhồi sọ và được thế giới tuân giữ hôm nay. Trong khi Đức Chúa Trời phán “hăy nhớ ngày thứ bảy,” th́ ma-quỷ cám dỗ con người “hăy nhớ ngày thứ nhất của tuần lễ.”

Nhưng nếu bạn có cho rằng cái đuôi của con ḅ là một cái chân, như vậy con ḅ có năm chân. Điều đó không có nghĩa là con ḅ thật sự có năm chân. Gọi cái đuôi là một cái chân, không làm cho cái đuôi đó trở thành cái chân.

Gọi một ngày là ngày thánh, không làm cho ngày đó trở nên thánh. Chỉ có Đức Chúa Trời Toàn Năng mới làm cho một ngày trở nên thánh. Gọi một ngày là Ngày của Chúa, hay “Chúa nhật.” Không nhất thiết được Chúa tiếp nhận ngày đó. Chúa phán rằng, ta chỉ làm chủ có 1 ngày và ngày đó là ngày thứ bảy của tuần lễ. (Xuất Ê-díp-tô Kư 20:10; Mác 2:28).

Bạn chọn nghe theo điều nào? Làm theo Lời Chúa hay làm theo truyền thống
của Giáo-hội La-mă, của ư con người?

Trich trong "Lẽ Thật Ngày Sabát"
Tác giá: MS Dương Quốc Tùng
Copyright (C) by Peace & Happiness MInistry
All rights Reserved


Copyright  © by Peace & Happiness Ministry, All rights reserved.
ABHP giu ban quyen tat ca moi tai lieu trong mang nay.