An Binh Hanh Phuc (Peace & Happiness Ministry)

Trang Chu - Home

Truyền Thông - Media

Truyền Thanh - Radio

Truyền H́nh - TV

Thánh Nhạc - Music

Thanh Vien - Members

Thánh Kinh - Bible

Doc - Read

So Sánh - Comparison

Quan Trọng - Importance

Đời Sống - Your Life

Trả Lời Thắc Mắc - Q & A

Chúa Giê-su Là Ai?

Học Kinh Thánh 1

* 01 Đời Sống Trống Vắng

* 02 Con Đường Giải Thoát

* 03 Chân Lư Là Ǵ?

* 04 Cách T́m Chân Lư

* 05 Đức Tin & Hành Động

* 06 T́m Đấng Tôn Thờ

* 07 Con Người Thật Sự

* 08 Người Bạn Muôn Đời

* 09 Kẻ Thù Thật Sự

* 10 Đi T́m Năng Quyền

* 11 Thông Giao Với Chúa

* 12 Tâm Hồn Đổi Mới

* 13 Quyền Năng Để Sống

* 14 Ẩm Thực Bổ Dưỡng

* 15 Cách Sống Lành Mạnh

* 16 Đời Sống Vui Thoả

* 17 Con Người Tao Nhă

* 18 Gia Đ́nh Hạnh Phúc

Học Kinh Thánh 2

* 19 Ḷng Trung Trọn Vẹn

* 20 Dấu Hiệu Nên Tránh

* 21 Dấu Ấn B́nh An

* 22 Phương Pháp Yên Nghỉ

* 23 Không Ai Tránh Khỏi

* 24 Sự Lừa Dối Vĩ Đại

* 25 Đạo Nào Cũng Tốt

* 26 Hội Thánh Thật

* 27 Tổ Chức Hội Thánh

* 28 Gầy Dựng Hội Thánh

* 29 Nhân Chứng Trung Tín

* 30 Phân Biệt Thật Giả

* 31 Chướng Ngại Tâm Linh

* 32 Thời Gian Cấp Bách

* 33 Cuộc Hội Ngộ Ly Kỳ

* 34 Quê Hương Thật Sự

* 35 Nghi Lễ Báp Têm

* 36 Tăng Trưởng Tâm Linh

* 37 Giữ Cả Hai Ngày

Đời Sống -Everyday Life

TL Bi Mat Song Khoe

Suc Khoe Bai Ngan

Tư Tưởng Suy Gẫm

Sống Khôn - Wise Living

TL B́nh An Cho Người

TL Đời Sống Biết Ơn

TL Quyết Định Năm Mới

01 Hon Nhan Ben Vung

02. Hon Nhan Theo Y Chua

03. Gia Dinh Dam Am

TL Gia Dinh

TL Thoi Quen Hanh Phuc

TL Dieu Chinh Doi Minh

Thần Học - Theology

Đấng Tạo Hóa -The Creator

Chúa T́nh Yêu -Loving God

TL Sự Cứu Rỗi

Sự Sống Đời Đời

Nô Lệ V́ Không Có Lẽ Thật

Miễn Chân Thật Là Đủ?

Sự Thờ Phượng Thật

Phúc Âm Đời Đời

28 Tín Điều - 28 Beliefs

60 Dữ Kiện Sabat

Ai Dời Ngày Thánh?

Thắc Mắc Về Sabat

TL Ánh Sáng & Chân Lư

TL Phục Sinh & Sabát

TL Chủ Nhật & Kinh Thánh

TL Hội Thánh & Chánh Trị

TL Thật & Giả

Thắc Mắc Về Ngày Sa-bát

TL Vâng Phục Chính Quyền

Hội Thánh - Church US

Sinh Hoạt Hội Thánh

Loma Linda Church

Orange County Church

San Diego Church

Tư Gia - Housechurch VN

Nguyên Tắc Hoạt Động 2009

Tôn Chỉ-Guiding Principle

Tư Gia - Housechurches VN

Nhạc Tư Gia - Music

Cứu Trợ - Humanitarian

Lănh Đạo - Leadership

Bài Thi - Final Test

Tài Liệu - Publications

Thông Tin - News

Megavoice-Máy Năng Lượng

Health (English)

Giới Thiệu - ABout Us

Sứ Mạng -Mission

Mục Tiêu-Goal

Tổ Chức-Organization

Lịch Sử-History

Ủy Thác-Commission

Liên Lạc - Contact

Phuc Am Doi Doi Cho Nguoi Viet ( Everlasting Gospel To The Vietnamese People)


"VÂNG PHỤC CHÍNH QUYỀN"

Mục Sư Dương Quốc Tùng

copyright (C) by Peace & Happiness Ministry

All Rights Reserved 2009



Khi nói đến sự liên hệ giữa người tin Chúa và chánh quyền, đoạn Kinh Thánh thường được mọi người dẫn chứng để làm nền tảng là Rôma 13:1,2 như sau:

“Mọi người phải vâng phục các đấng cầm quyền trên ḿnh; v́ chẳng có quyền nào mà không đến bởi Đức Chúa Trời, các quyền đều bởi Đức Chúa Trời chỉ định. Cho nên ai chống cự quyền phép, tức là đối địch với mạng lịnh Đức Chúa Trời đă lập; và những kẻ đối địch th́ chuốc lấy sự phán xét vào ḿnh.”

Có những người dùng đoạn Kinh Thánh nầy để hổ trợ cho quan niệm tuyệt đối phải đầu phục các quyền lực chánh trị và vâng phục trong mọi hoàn cảnh. (Chúng ta không biết những người cổ vơ cho chủ trương nầy có dụng ư tốt, hay để che đậy một âm mưu đen tối nào đó đối với hội thánh của Chúa).

Nếu phải vâng lời nhà cầm quyền cách tuyệt đối th́ chúng ta sẽ giải thích như thế nào với lời tuyên bố của sứ đồ Phi-e-rơ cùng các sứ đồ khác khi đứng trước Hội Đồng Quốc Hội Do Thái rằng “Thà phải vâng lời Đức Chúa Trời c̣n hơn là vâng lời người ta” (Công Vụ 5:29)?

1) Nguyên Tắc Nghiên Cứu Kinh Thánh

Một trong những nguyên tắc cần ghi nhớ khi nghiên cứu Kinh Thánh là phải để ư đến thượng văn và hạ văn. Tức là phải để ư đến phần trước và phần sau của đoạn chúng ta đang t́m hiểu liên quan với nhau như thế nào. Phần trước và phần sau làm sáng tỏ phần mà chúng ta đang nghiên cứu.

Một nguyên tắc khác trong sự nghiên cứu Kinh Thánh là không bao giờ dùng một câu Kinh Thánh để làm nền tảng cho tư tưởng thần học của ḿnh. Nếu chúng ta đi đến một kết luận từ một câu Kinh Thánh nào đó, th́ phải có những câu trong những phần khác của Kinh Thánh hổ trợ cho kết luận đó. Không thể nào xây dựng một tư tưởng thần học hay một lập luận bằng một câu Kinh Thánh.

Ví dụ: Đức Chúa Giê-su phán, “Thế th́ các ngươi hăy nên trọn vẹn, như Cha các ngươi ở trên trời là trọn vẹn” (Mathiơ 5:48). Làm thế nào chúng ta có thể trọn vẹn như Cha Trời của chúng ta được? Chúng ta chỉ là loài người th́ làm sao trọn vẹn như Thượng Đế Toàn Năng?

Chúng ta có thể t́m câu trả lời trong phần thượng văn từ câu 43-47 là chúng ta phải trọn vẹn trong cách đối xử với bạn hữu cũng như kẻ thù. Chúa ban mưa ban nắng cho người công b́nh lẫn kẻ ác, th́ chúng ta cũng phải áp dụng cách đối xử trọn vẹn nầy với mọi người. Phần hạ văn cũng dạy chúng ta rằng khi chúng ta làm điều nầy không cần phải đánh trống, quảng cáo ra khắp nơi.

Một ví dụ khác: Kinh Thánh dạy, “Chớ đáp với kẻ ngu si tuỳ sự ngu dại nó, E con giống như nó chăng.” (Châm Ngôn 26:4). Nếu chúng ta ngưng ngang đây th́ sẽ kết luận rằng tôi sẽ không bao giờ đối đáp với người ngu dại. Nhưng đừng quên câu kế tiếp dạy rằng, “Hăy đáp với kẻ ngu si tuỳ sự ngu dại nó, Kẻo nó khôn ngoan theo mắt nó chăng” (Châm Ngôn 26:5). Như vậy là chúng ta phải tuỳ trường hợp, tuỳ vấn đề mà đối đáp với người ngu si. Tức là chúng ta cần phải cầu xin Chúa ban cho sự khôn ngoan để biết ứng phó với từng hoàn cảnh. Mỗi lời khuyên trong ví dụ nầy đ̣i hỏi chúng ta phải có sự khôn ngoan mà làm theo tùy hoàn cảnh.

Thêm một ví dụ nữa, Chúa dạy chúng ta, “Các ngươi đừng đoán xét ai để ḿnh khỏi bị đoán xét” (Mathiơ 7:1). Nhiều người trích câu Kinh Thánh nầy để bào chữa cho sự sai lầm của ḿnh. Không ai được đoán xét tôi hết. Không ai được đoán xét bất cứ người nào hết. Mỗi người được quyền sống tự do theo như ḷng ḿnh thích. Tuyệt đối không ai được đoán xét ai hết.

Những người kết luận như thế đă quên mất Lời Chúa phán trong câu 5 và câu 6, “Trước hết phải lấy cây đà khỏi mắt ḿnh đi, rồi mới thấy rơ mà lấy cái rác ra khỏi mắt anh em ḿnh được.” (Mathiơ 7:5)

Chúa dạy muốn đoán xét người th́ mắt ḿnh phải sáng. Nghĩa là người đoán xét phải là người được tái sanh, th́ mới có sự sáng. Điều nầy phù hợp với phần khác của Kinh Thánh dạy rằng, “Người có tánh thiêng liêng xử đoán mọi sự.” (I Côrinhtô 2:15)

Chúa dạy đừng đoán xét, nhưng câu kế tiếp Chúa cũng dạy rằng, “Đừng cho chó những đồ thánh, và đừng quăng hột trai ḿnh trước mặt heo, kẻo nó đạp dưới chân, và quay lại cắn xé các ngươi” (Mathiơ 7:6). Nếu chúng ta không nhận xét đối tượng th́ làm sao biết được “chó” và “heo”? Nếu ai làm ǵ mặc ai th́ làm sao để nhận ra “chó” và “heo”?

Nói tóm lại, muốn kết luận một điều ǵ từ trong Kinh Thánh, thượng văn, hạ văn và những phần khác trong Kinh Thánh phải hổ trợ cho kết luận của ḿnh.


2) Mục Đích Khi Chúa Cho Phép Các Chánh Quyền Thành H́nh

Trở lại mục đích của chúng ta, là người tin Chúa cần phải vâng lời chánh quyền cách tuyệt đối v́ tất cả quyền hành đều được Chúa chỉ định chăng?

Chắc chắn một điều là nếu Đức Chúa Trời không cho phép th́ chẳng ai làm được một điều ǵ (Giăng 3:27). Ngay cả ma quỷ có lộng hành cũng phải được Chúa cho phép (Gióp 1,2; Khải Huyền 20:1,2,7,8). Và Chúa cho phép ma quỷ lộng hành khi ḷng người trông ngóng về ma quỷ và đóng cửa với thiên đàng, hay Chúa muốn thử thách ḷng người. Không một chánh thể nào được thành h́nh mà không có sự cho phép của Chúa (Đaniên 2:21; Thi Thiên 75:6,7).

“Nơi Đức Chúa Trời có sự khôn ngoan và quyền năng; Mưu luận và thông minh điều thuộc về Ngài. Ḱa, Ngài phá hủy, loài người không cất lại được; Ngài giam cầm người nào, không ai mở ra cho. Nầy, Ngài ngăn nước lại, nước bèn khô cạn; Đoạn, Ngài mở nó ra, nó bèn làm đồi tàn đất,"

“Tại nơi Ngài có quyền năng và khôn ngoan; Kẻ bị lầm lạc và kẻ làm cho lầm lạc đều thuộc về Ngài.”

“Ngài bắt dẫn tù những kẻ bày mưu, Khiến các quan xét ra điên dại. Ngài mở trói cho các vua, Và thắt xiềng xích nơi chân họ;”

“Ngài bắt dẫn tù những thầy tế lễ, Đánh đổ các kẻ cường quyền.”

“Ngài cất lời khỏi kẻ nói thành tín, Làm cho kẻ già cả mất trí khôn. Ngài giáng điều sỉ nhục trên kẻ sang trọng, Tháo dây lưng của người mạnh bạo. Ngài bày tỏ những sự mầu nhiệm ẩn trong tăm tối, Và khiến bóng sự chết hóa ra sáng sủa. Ngài khiến các dân tộc hưng thịnh, rồi lại phá diệt đi; Mở rộng giới hạn cho các nước, đoạn thâu nó lại. Ngài cất thông sáng khỏi những trưởng của các dân tộc thế gian, Khiến chúng đi dông dài trong đồng vắng không đường lối. Chúng rờ đi trong tối tăm, không có sự sáng, Và Ngài làm cho họ đi ngả nghiêng như kẻ say.” (Gióp 12:13-25)

Đức Chúa Trời cho phép một chánh quyền được thành h́nh không có nghĩa là chánh quyền đó thuộc về Đức Chúa Trời và cai trị theo nguyên tắc công b́nh của Ngài. Và khi Chúa cho phép ma quỷ lộng hành, không có nghĩa là Chúa dạy chúng ta phải đầu phục ma quỷ. Satan c̣n được gọi là “vua chúa của thế gian” (Giăng 12:31;14:30;16:11) cùng các quỷ sứ của nó đang cai trị thế gian v́ A-đam đă trao quyền quản trị cho nó (Mathiơ 4:8,9). Nhưng điều ấy không có nghĩa là chúng ta phải đầu phục ma quỷ. Đứng đàng sau các chánh quyền hay các nhà lănh đạo trên thế giới có thể là thiên sứ của thiên đàng, hay quỷ sứ của điạ ngục, một chánh một tà ảnh hưởng trên họ (Đaniên 10:12,13). Khi các nhà lănh đạo mở tâm hồn ḿnh cho quyền lực của điều ác, điều bất công, th́ họ sẽ nằm trong quỹ đạo của ma quỷ.

V́ thế Kinh Thánh kêu gọi chúng ta phải chiến trận “cùng chủ quyền, cùng thế lực, cùng vua chúa của thế gian mờ tối nầy, cùng các thần dữ ở các miền trên trời vậy” (Êphêsô 6:12). “Hăy chống trả ma quỷ” (Giacơ 4:7). Đă chiến trận cùng ma quỷ th́ chúng ta phải chiến trận với những thế lực thuộc về ma quỷ. Thay v́ nghe theo lời khuyên của Phi-e-rơ, Đức Chúa Giê-su đă quở trách và gọi ông là “Sa-tan” v́ ông đă để cho ḿnh trở thành công cụ của Sa-tan (Mathiơ 16:23). Sứ đồ Phao-lô đă tuyên bố rằng không ai có thể chống nghịch lại con cái Chúa, và kêu gọi tất cả những người tin Chúa hăy nhờ “Đấng yêu thương ḿnh” mà “chiến thắng bội phần” trên những ...” kẻ cầm quyền.” (Rôma 8:31,37,38)

Đức Chúa Trời luôn luôn có mục đích khi cho phép những chánh quyền được thiết lập hay những đế quốc nổi lên. Dân Do Thái bội nghịch đường lối Chúa khi quốc gia họ được thạnh vượng. Dù cho Chúa gởi đến bao nhiêu đấng tiên tri để cảnh tỉnh họ và kêu gọi họ ăn năn, họ vẫn cứng ḷng, từ chối và giết chết các sứ giả của Ngài. Một ví dụ điển h́nh là Chúa đành ḷng phải dùng đế quốc như Babylôn để sửa trị họ. Nhưng đế quốc Babylôn quá mạnh tay với dân Do Thái và kiêu ngạo phạm thượng với Đức Chúa Trời, Ngài lại dùng đế quốc Mê-đô Ba-Tư để sửa phạt người Babylôn. Và lần lượt như vậy xảy ra trong lịch sử (II Sử Kư 36:11-23; Êsai 47:5-11; Đaniên 2,7; Gióp 12:13-25).

Khi con người quá tội lỗi, ngoan cố cứng ḷng, từ bỏ Đấng Tạo Hóa Toàn Năng, Đức Chúa Trời đành ḷng phải cho phép Satan thành lập những chánh quyền độc tài để làm cho con người tỉnh thức.

Kinh Thánh cho biết, “Đức Giê-hô-va đă dựng nên muôn vật để dùng cho Ngài; Đến nỗi kẻ ác cũng vậy, để dành cho ngày tai hoạ” (Châm Ngôn 16:4). Biết rằng kẻ ác được Chúa cho phép hành động rồi sẽ nhận h́nh phạt, th́ không lư nào chúng ta lại tuyệt đối vâng phục kẻ ác để làm điều ác, rồi cùng lănh luôn hậu quả của kẻ ác. Chúa kêu gọi dân sự Ngài hăy ra khỏi Babylôn, kẻo nhận chung một h́nh phạt với nó (Khải Huyền 18:4).

Một lư do khác là chiều theo ḷng người: Khi dân Do Thái đ̣i hỏi có một vị vua, điều nầy hoàn toàn nghịch với ư muốn của Đức Chúa Trời. Nhưng Ngài phải chiều ḷng họ v́ sự ngoan cố của họ, và Saulơ được lên làm vua và sau đó dân chúng phải nhận hậu quả v́ sự mong muốn nầy (I Samuên 8:1-21).

Tuy nhiên Đức Chúa Trời cũng chọn và lập những nhà lănh đạo làm theo đường lối công b́nh của Ngài hầu thực hiện chương tŕnh của Ngài (I Các Vua 9:4).


3) Loại Uy Quyền Cần Phải Vâng Phục

Chúa có mục đích khi cho phép các chánh quyền được thiết lập, nhưng chánh thể mà Lời Chúa dạy chúng ta phải vâng phục là loại chánh quyền như thế nào? Kinh Thánh Rôma đoạn 13 cho biết tiếp theo:

“Vả, các quan quyền không phải để cho người làm lành sợ, mà để cho người làm dữ sợ. Ngươi muốn không sợ quyền phép chăng? Hăy làm điều lành, sẽ được khen thưởng; v́ quan quyền là chức việc của Đức Chúa Trời để làm ích cho ngươi. Song nếu ngươi làm ác, th́ hăy sợ, v́ người cầm gươm chẳng phải là vô cớ; người là chức việc của Đức Chúa Trời để làm ra sự công b́nh và phạt kẻ làm dữ. Vậy nên cần phải vâng phục, chẳng những v́ sợ h́nh phạt thôi, nhưng cũng v́ cớ lương tâm.” (Rôma 13:3-5)

Chúng ta t́m được những lư do khiến chúng ta nên vâng phục chánh quyền như sau:

(a) Lư do thứ 1: chánh quyền mà Chúa thiết lập có mục đích để ngăn chận tội ác. Sự hiện diện của chánh quyền khiến cho kẻ muốn làm điều gian ác, là điều nghịch lại ư Chúa phải sợ hăi và đừng thực hiện điều ác.

Như vậy người làm điều lành không cần phải sợ hăi những chánh quyền mà Chúa thiết lập. Hay nói một cách dễ hiểu, loại chánh quyền mà Chúa thiết lập sẽ hành động để ngăn ngừa kẻ ác, nhưng không bao giờ hành động để ngăn chận, kiểm soát, hay cấm đoán người làm theo Lời Chúa.

Chánh quyền không phải để theo dơi bắt bớ người làm điều lành, mà để bắt người làm điều xấu. Điều lành là điều phù hợp với Kinh Thánh (Êphêsô 2:8-10; II Timôthê 3:16,17).

Một người tin Chúa không thể nào vâng phục một chánh quyền ngăn chận điều lành, kiểm soát điều lành, đi nghịch lại đường lối Chúa và khuyến khích tội ác.

“Người ác phục trước mặt người thiện; và kẻ dữ cúi lạy ở ngoài cửa người công b́nh.” (Châm Ngôn 14:19)

Xưa nay kẻ ác có lộng hành một thời gian, rồi cuối cùng ác phải bị tiêu diệt. Xưa nay thiện thắng ác, chứ ác không bao giờ thắng thiện. Ác nhân phải phục thánh nhân, chứ thánh nhân không bao giờ đầu phục ác nhân. Ác nhân có thể giết được sinh mạng của thánh nhân, nhưng ác nhân không bao giờ quật ngă được tinh thần kiêu dũng chân chánh của thánh nhân. Ma quỷ có thể đóng đinh Đức Chúa Giê-su trên thập tự giá (v́ đây là chương tŕnh của Đức Chúa Trời), nhưng ma quỷ không thể nào quật ngă được ư chí kiên cường của Đức Chúa Giê-su. Và ba ngày sau, Chúa Giê-su đă đội mồ sống lại, và đă đánh bại Sa-tan.

(b) Lư do thứ 2: “Người là chức việc của Đức Chúa Trời để làm ra sự công b́nh.”

Chánh quyền do Chúa thiết lập là đầy tớ của Đức Chúa Trời để thực hiện điều công b́nh, là điều theo Kinh Thánh dạy (II Timôthê 3:16,17). Loại chánh quyền nầy sẽ khuyến khích thiết lập tiêu chuẩn công b́nh của thiên đàng.

Loại chánh quyền mà người tin Chúa cần phải vâng phục là loại chánh quyền làm đầy tớ cho Đức Chúa Trời hay là “chức việc” của Chúa. Đây là loại chánh quyền nêu cao tiêu chuẩn của thiên đàng, có những chánh sách phù hợp với đường lối Chúa, không ngăn chận hay kiểm soát bước tiến của thiên đàng.

Một chánh quyền mà Chúa thiết lập không thể nào ngăn chận hay kiểm soát sự rao giảng tiêu chuẩn công b́nh của thiên đàng. Ngược lại chánh quyền do Chúa thiết lập càng phải khuyến khích người ta tin Chúa, làm theo điều răn công b́nh mà Chúa dạy. Chánh quyền mà Chúa thiết lập c̣n phải khen thưởng và tạo mọi điều kiện thuận lợi cho những người thật sự đi rao giảng tiêu chuẩn công b́nh của thiên đàng.

Lời Chúa dạy chúng ta hăy rao giảng cho người ta biết tôn thờ Đấng Tạo Hóa, biết từ bỏ thần tượng mê tín dị đoan hư không quay trở về với Đấng Tạo Hóa, biết tôn kính Danh của Đấng Tạo Hoá, biết tôn trọng ngày thánh của Đấng Tạo Hóa, biết hiếu kính cha mẹ, biết tôn trọng sinh mạng của đồng loại, biết tôn trọng bảo vệ hạnh phúc của gia đ́nh người lân cận, biết tôn trọng tài sản của cải của mọi người, biết tôn trọng danh dự và uy tín của người, biết tôn trọng tất cả những ǵ thuộc về người (Xuất Ê-díp-tô Kư 20:1-17).

Có điều ǵ sai lầm với những điều dạy bảo trên? Có điều ǵ bên trên đi nghịch lại với lương tâm đạo đức của một con người b́nh thường? Một chánh quyền là đầy tớ của Đức Chúa Trời không thể nào đi nghịch lại với những điều dạy bảo trên.

Sứ đồ Phi-e-rơ cũng kêu gọi chúng ta vâng phục chánh quyền v́ chánh quyền duy tŕ công lư điều lành. Nhưng đồng thời tiếp theo lời khuyên đó sứ đồ Phi-e-rơ cũng kêu gọi các viên chức chánh quyền rằng, “Hăy ăn ở như người tự do, nhưng chớ dùng tự do làm cái màn che sự hung ác, song phải coi ḿnh là tôi mọi Đức Chúa Trời” (I Phierơ 2:13-16).

Chánh quyền không thể nào đứng bên trên luật pháp công b́nh. “Khi ngươi thấy trong xứ có kẻ nghèo bị hà hiếp, hoặc thấy sự phạm đến lẽ chánh trực, sự trái phép công b́nh, th́ chớ lấy làm lạ; v́ có kẻ cao hơn kẻ cao vẫn coi chừng, lại c̣n có Đấng cao hơn nữa” (Truyền Đạo 5:8). Trên chánh quyền vẫn c̣n có Đức Chúa Trời là Đấng có tiếng nói cuối cùng.

“Chớ bóc lột kẻ nghèo, bởi v́ họ nghèo. Cũng đừng hà hiếp người khốn khổ nơi cửa thành; V́ Đức Giê-hô-va sẽ binh vực duyên cớ của họ. Và đoạt lấy sự sống của kẻ có cướp lột họ.” (Châm Ngôn 22:22,23). Chánh quyền của Chúa phải công nhận và tôn kính uy quyền của Chúa.

Người tin Chúa thật sự không thể nào vâng phục một chính quyền không phải là đầy tớ Chúa, mà c̣n lại ngăn chận kiểm soát đạo thật của Chúa.

Sứ đồ Phao-lô là người đă nhận được sự soi dẫn của Đức Thánh Linh để viết những câu Kinh Thánh kêu gọi vâng phục nhà cầm quyền trong sách Rô-ma cũng đă được soi dẫn để viết trong Sách Tít như sau, “Hăy nhắc lại cho các tín đồ phải vâng phục những bậc cầm quyền chấp chánh, phải vâng lời các bậc ấy, sẵn sàng để làm mọi việc lành.” (Tít 3:1)

Vâng lời nhà cầm quyền đi đôi với việc làm điều lành. Điều lành là điều theo Lời Chúa dạy (II Timôthê 3:16,17; Êphêsô 2:8-10). Như vậy vâng lời nhà cầm quyền th́ phải làm theo Lời Chúa dạy. Nếu nhà cầm quyền chủ trương điều nghịch lại với Kinh Thánh, th́ tín hữu “thà phải vâng lời Đức Chúa Trời c̣n hơn là vâng lời người ta.”

Có người cũng dùng lư luận “chớ đoán xét ai, để ḿnh khỏi bị đoán xét,” hay “đừng quan tâm đến cái rác trong mắt anh em ḿnh, mà hăy quan tâm đến cái đà trong mắt ḿnh,” hầu hổ trợ vấn đề vâng phục chánh quyền cách tuyệt đối. (Mathiơ 7:1-5). Họ cho rằng nhận xét về chánh quyền chánh hay tà là chuyện của Chúa. Bổn phận làm công dân là chỉ nhắm mắt vâng theo. Những người nầy quên mất câu Kinh Thánh tiếp theo những câu Chúa dạy đừng đoán xét. Chúa cũng dạy, “Đừng cho chó những đồ thánh, và đừng quăng hột trai ḿnh trước mặt heo, kẻo nó đạp dưới chân, và quay lại cắn xé các ngươi.” (Mathiơ 7:6) Không đoán xét, tức là không tuyên bố một lời định tội hay một án lệnh. Nhưng chúng ta phải khôn ngoan nhận xét, phân biệt vấn đề. Không phải mù quáng mà chấp nhận tất cả, vâng lời tất cả. Chúng ta phải biết xử thế cho thích ứng với mỗi hoàn cảnh.

(c) Lư do thứ 3: Sự Vâng Phục Nầy Giới Hạn Vào Vấn Đề Đóng Thuế & Sự Tôn Trọng

Nếu chúng ta đọc cho kỹ Rôma đoạn 13 chúng ta sẽ nhận ra một vấn đề là đoạn Kinh Thánh nầy không dạy chúng ta vâng phục các nhà cầm quyền cách tuyệt đối, mà chỉ dạy hăy vâng phục những nhà cầm quyền.

Nói một cách khác, sự vâng phục của người tin Chúa đối với nhà cầm quyền chỉ đến một giới hạn nào đó thôi. Khi vượt qua giới hạn nầy th́ chúng ta phải vâng theo Lời Chúa.

Chính đoạn Kinh Thánh nầy cũng đặt ra giới hạn mà chúng ta phải vâng phục các nhà cầm quyền. Giới hạn đó là làm công dân th́ phải đóng thuế và kính trọng những nhà lănh đạo xứng đáng với sự tôn trọng (Rôma 13:6,7).

Nếu áp dụng sự vâng phục nầy vào lănh vực tâm linh, th́ hoàn toàn áp dụng sai lầm sự dạy dỗ của Kinh Thánh.

“Đừng sợ kẻ giết thân thể mà không giết được linh hồn; nhưng thà sợ Đấng làm cho mất được linh hồn và thân thể trong điạ ngục” (Mathiơ 10:28). Uy quyền của Chúa vẫn cao hơn uy quyền của chánh quyền.


4) Sẵn Sàng Trả Giá Cho Lời Chúa

Trong Kinh Thánh Cựu Ước trước khi chúng ta có bổn phận phải giữ ngày thứ bảy Sa-bát, chúng ta phải có trách nhiệm dẹp bỏ những cảnh bất công trong xă hội.

“Sự kiêng ăn mà ta chọn lựa, há chẳng phải là bẻ những xiềng hung ác, mở những trói của ách, thả cho kẻ bị ức hiếp được tự do, bẻ găy mọi ách, hay sao? Há chẳng phải là chia bánh cho kẻ đói, đem những kẻ nghèo khổ đă bị đuổi đi về nhà ḿnh, khi thấy kẻ trần truồng th́ mặc cho, và chớ hề trớ tránh những kẻ cốt nhục ḿnh, hay sao?” (Êsai 58:6,7). Đến câu 13, Kinh Thánh mới kêu gọi chúng ta giữ ngày Sa-bát.

Giăng Báp-tít là sứ giả đi mở đường cho Chúa đă quở trách vua Hê-rốt khi vua t́m cách lấy vợ của em ḿnh. Giăng Báp-tít phải trả cái giá cho hành động can đảm nầy là chính mạng sống của ông. Nhưng thà chết vinh hơn là sống nhục (Mathiơ 14:1-12). Đức Chúa Giê-su đă gọi vua Hê-rốt là “con chồn cáo” và sẵn sàng chịu chết hơn là làm theo điều vua Hê-rốt yêu cầu (Luca 13:31-33; 23:8,9). Ba người bạn của Đa-ni-ên sẵn sàng chịu để bị quăng vào ḷ lửa hơn là vâng theo lịnh của vua Nê-bu-cát-nết-sa (Đaniên 3). Đa-ni-ên sẵn sàng bị quăng vào hang sư tử hơn là tuân theo lịnh của vua Đa-ri-út (Đaniên 6). Môi-se dám chống lại cả một triều đ́nh của Pharaôn xứ Ai-cập để giải phóng dân Do Thái ra khỏi cảnh nô lệ (Xuất Ê-díp-tô Kư 1-12). Áp-ra-ham đă dám dẫn 318 gia nhân của ḿnh để chiến đấu cùng liên quân của vua Kết-rô-Lao-me hầu giải cứu Lót và gia đ́nh của Lót (Sáng Thế Kư 14:13-17).

Vua Đa-vít đă kêu lên rằng, “Hỡi những kẻ yêu mến Đức Giê-hô-va, hăy ghét sự ác.” (Thi Thiên 97:10)

Kinh Thánh kêu gọi chúng ta rằng, “Kẻ bỏ luật pháp ngợi khen kẻ ác; C̣n người giữ luật pháp chiến đấu cùng chúng nó.” (Châm Ngôn 28:4)

Khi người lănh đạo làm theo đúng đường lối của Đức Chúa Trời, chúng ta có bổn phận phải hổ trợ, tuân phục. Khi người lănh đạo làm sai đường lối của Đức Chúa Trời, chúng ta không thể nhắm mắt mù quáng vâng theo. Chúng ta có bổn phận phải lên tiếng, phải phản đối, phải quở trách công việc của sự tối tăm dù cho tánh mạng của chúng ta có thể bị đe doạ (Êphêsô 5:8-14). Chúng ta đang ở trong một trận chiến thuộc linh giữa thiện với ác, giữa thật với giả, giữa sáng với tối. Chúng ta phải chọn ở trong chiến tuyến nào.

Bất cứ điều ǵ không đem vinh hiển cho Đức Chúa Trời và nghịch lại điều răn Ngài đều là tội lỗi, là bóng đêm, là quyền lực của ma quỷ. Kinh Thánh nói rằng nếu chúng ta muốn làm hài ḷng thế gian, hùa theo với đám đông làm điều tội lỗi là “trở nên kẻ thù nghịch với Đức Chúa Trời.” (Giacơ 4:4)

Tiên tri Ê-li bị vua A-háp gọi là “kẻ làm rối loạn Y-sơ-ra-ên,” nhưng chính vua A-háp là kẻ làm rối loạn Y-sơ-ra-ên “bởi v́ vua đă bỏ điều răn của Đức Giê-hô-va, và đă tin theo thần Ba-anh” (I Các Vua 18:17,18).

Đức Chúa Giê-su phán, “Đừng sợ kẻ giết thân thể mà không giết được linh hồn; nhưng thà sợ Đấng làm cho mất được linh hồn và thân thể trong địa ngục. Hai con chim sẻ há chẳng từng bị bán một đồng tiền sao? Và ví không theo ư muốn Cha các ngươi, th́ chẳng hề một con nào rơi xuống đất. Tóc trên đầu các ngươi cũng đă đếm hết rồi. Vậy, đừng sợ chi hết, v́ các ngươi quí trọng hơn nhiều con chim sẻ.” (Mathiơ 10:28-31)

Chúng ta thường thường sợ ai? Ai có quyền để giết thân thể chúng ta? Ai có quyền để đụng đến mạng sống của mỗi người trong chúng ta? Những chánh quyền tôn trọng quyền làm người của dân chúng sẽ không bao giờ đe doạ hay chạm đến mạng sống của con người, trừ khi nào người đó phạm tội. Phạm tội và bị bắt th́ sợ là đúng. Ngược lại khi những chánh quyền độc tài bắt chúng ta làm điều nghịch lại Lời Chúa, Chúa dạy chúng ta đừng sợ, đừng cộng tác, đừng đi theo.

Nếu chúng ta nghiên cứu Kinh Thánh cho kỹ th́ sẽ thấy rằng trước khi Chúa bảo chúng ta đừng sợ bị giết, th́ Chúa dạy chúng ta phải rao giảng Lời Chúa ra ánh sáng, ra công chúng, cho mọi người. Nghĩa là khi chúng ta đi ra rao giảng Lời Chúa, mà bị ngăn cấm, bắt bớ, đe doạ, đừng sợ hăi, đừng thối lui, đừng khuất phục những sự đe doạ nầy. Hăy tiếp tục đi tới. Đức Chúa Trời mới có phán quyết cuối cùng. Tất cả những phán quyết của con người chỉ nằm trong lănh vực thân thể tạm bợ. Phán quyết của Chúa mới là sự đời đời, và đó là điều mà chúng ta phải sợ.

Kinh Thánh cho biết rằng số mệnh của những “kẻ hèn nhát” là “ở trong hồ có lửa và diêm cháy bừng bừng” (Khải Huyền 21:8). Nước thiên đàng dành cho những người can đảm sẵn sàng trả giá v́ Danh Chúa.

“Kẻ nào thắng, Ta sẽ cho ăn trái cây sự sống ở trong Ba-ra-đi của Đức Chúa Trời.” (Khải Huyền 2:7)

“Kẻ nào thắng, Ta sẽ cho ngồi với Ta trên ngôi Ta, như chính Ta đă thắng và ngồi với Cha Ta trên ngôi Ngài.” (Khải Huyền 3:21)

Đức Chúa Giê-su thắng bằng cách nào? “Kià Sư Tử của chi phái Giu-đa, tức là Chồi của vua Đa-vít, đă thắng,...” (Khải Huyền 5:5). Chúa Giê-su là Sư Tử của Giu-đa, là Chồi của vua Đa-vít, đă thắng bằng cách nào?

“Tôi thấy... có một Chiên Con ở đó như đă bị giết...” (Khải Huyền 5:6) Chúa thắng bằng cách sẵn sàng để bị giết v́ tiêu chuẩn công b́nh của Đức Chúa Trời, v́ loài người đă phạm đến tiêu chuẩn đời đời của thiên đàng, v́ Ngài sẵn sàng vâng theo ư muốn của Đức Chúa Trời “thậm chí chết trên cây thập tự.”

Làm sao để chúng ta có thể thắng được quyền lực của sự tối tăm? “Chúa đă thắng nó bởi huyết Chiên Con và bởi lời làm chứng của ḿnh; chúng chẳng tiếc sự sống ḿnh cho đến chết” (Khải Huyền 12:11). Muốn thắng được quyền lực của sự tối tăm phải nhờ: 1) huyết Chúa Giê-su; 2) sẵn sàng làm chứng cho lẽ công b́nh; 3) không sợ chết.

Quan niệm của Đức Chúa Trời rất là rơờ ràng: một là lúa ḿ, hai là cỏ lùng; một là chiên, hai là dê; một là sáng, hay là tối. Trong Chúa “chẳng phải vừa phải vừa chăng đâu.” (II Côrinhtô 1:19)

“Ai trong chúng ta ở được với đám lửa thiêu nuốt? Ai trong chúng ta ở được với sự thiêu đốt đời đời? Ấy là kẻ bước theo công b́nh, nói ra chánh trực; khinh món lợi hoạnh tài, xua tay chẳng lấy của hối lộ; bưng tai chẳng nghe chuyện đổ huyết, bịt mắt chẳng thấy điều ác. Kẻ đó sẽ ở trong nơi cao; các vầng đá bền vững sẽ là đồn lũy nó; bánh nó sẽ được ban cho; nước nó sẽ không bao giờ thiếu.” (Êsai 33:14-16)

5) Kết Luận

“Ai xưng kẻ ác là công b́nh, và kẻ nào lên án cho người công b́nh, cả hai đều lấy làm gớm ghiếc cho Đức Giê-hô-va.” “Kẻ nào nói với kẻ ác rằng: Ngươi là công b́nh, sẽ bị dân tộc rủa sả, và các nước lấy làm gớm ghiếc ḿnh. C̣n người nào quở trách kẻ ác ắt sẽ được đẹp ḷng, và sự phước lành sẽ giáng trên họ.” (Châm Ngôn 17:15; 24:24,25)


Copyright  © by Peace & Happiness Ministry, All rights reserved.
ABHP giu ban quyen tat ca moi tai lieu trong mang nay.